[Gl – Full] [Xuất Bản] Nhật Ký Hạt Dẻ – 12. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Gl – Full] [Xuất Bản] Nhật Ký Hạt Dẻ - 12.

Sau sự việc lúc trưa, con Hiền liền trầm lặng giả chết, về đến khách sạn là lăn ra ngủ chổng quèo. Hoa không ngủ được nữa, liền mang điện thoại ra nhắn tin cho nàng. \”Cô sắp tan làm chưa ạ?\”

Mấy phút sau đã thấy nàng trả lời: \”Còn chút việc chưa xong, em đợi chút nhé. Đói bụng rồi à?\”

\”Dạ không ạ, em chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.\”

\”Thấy chán rồi phải không? Thị trấn Thuận Châu thật ra vẫn chưa phát triển, nên không có chỗ chơi như dưới thành phố.\”

Với Hoa, thật ra ở đâu cũng được, miễn là nơi ấy có nàng.

\”Em chỉ muốn thấy cô thôi.\”

Không thấy nàng nhắn lại, chắc hẳn đang bận rồi.

Hoa cũng không muốn làm ảnh hưởng đến công việc của nàng, thế nên cô ôm máy ảnh của con Hiền, mở ra xem lại ảnh chụp hồi trưa.

Công nhận con kia nhìn sảng sảng mà chụp ảnh có tâm ghê.

Ảnh chụp nàng với cô có những kiểu đầu trông vô cùng buồn cười: Một người thì nhếch miệng cứng đơ nhìn ống kính, một người thì thoải mái mỉm cười, dịu dàng như vệt nắng ở trên đầu. Tuy Hoa không hề xấu, nhưng đứng cạnh nàng thần thái đúng là như đôi đũa lệch.

Cũng may mà có những bức ảnh cuối cùng cứu vãn.

Lúc trưa mải hồi hộp diễn trước ống kính, nên cô không để ý ánh mắt nàng từ lúc nào đã chuyển qua nhìn mình. Cùng một nụ cười vô cùng ngọt ngào, trong đáy mắt nàng khi ấy đúng là chỉ có hình bóng của một mình cô.

Càng xem, càng cảm thấy mê man, mặt bất giác nóng bừng.

Có tiếng gõ cửa phòng.

Hoa giật mình, vội tắt máy ảnh, xỏ dép loẹt quẹt ra mở cửa. \”Ơ? Cô Nga? Không phải vẫn đang ở trên Ban sao?\”

\”Có người bảo muốn thấy tôi mà.\”

Nàng cười rộ, trên tay vẫn còn cầm chai nước khoáng đang uống dở. Tự nhiên trong đầu Hoa thoảng qua hình ảnh khi nàng ngửa cổ uống nước, vài giọt trườn qua khoé miệng, theo chiếc cổ trắng ngần trượt xuống xương quai xanh…

\”Em nghĩ gì thế?\” Nàng đột ngột hỏi.

\”… Dạ không.\”

\”Mặt em viết lên nhiều thứ đen tối lắm.\”

\”Ở cạnh cô thì em mới vậy.\”

Có lẽ bởi mặt Hoa như tranh biếm hoạ, thế nên nàng lại bật cười, xoa xoa đầu cô. \”Bạn em dậy chưa? Hai đứa chuẩn bị đi, lát chúng ta đi ăn.\”

Hoa giật mình, gấp gáp hỏi: \”Đặc sản Tây Bắc ạ?\”

\”Em lại đang nghĩ gì thế?\” Nàng nheo mắt.

\”Em đâu có…\”

Không khí xung quanh dần nóng lên.

Nàng nâng tay, dường như định kéo Hoa vào lòng, thế nhưng lúc này, vẫn là những nhân vật phản diện đột ngột xuất hiện.

\”Ô, cô bé hôm ở bến xe này.\” Đồng nghiệp của nàng xuất hiện ở hành lang, hớn hở chạy tới bên cạnh cửa. \”Là cô bé khiến sếp đứng ngồi không yên cả ngày nay hả? Còn chưa nhận xong hồ sơ công trình mới đã chạy về rồi… Ay ui!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.