Sáng bảnh mắt, cậu Cả đã khuất dạng tự lúc nào. Chính Quốc động đậy cái chân đau, hôm qua chụp ếch một cái điếng người, tưởng đâu đi cà thọt suốt đời luôn đó chớ.
\”Cậu lớn, cậu dậy chưa?\”
Na gọi với vào, nó cũng ậm ừ đáp lại. Nghe cái danh xưng trong miệng Na, tự nhiên nó lại nhoẻn miệng cười, trong mắt lấp lánh sao xa. Cũng có uy lắm chứ hổng giỡn, người ta là cậu lớn của cậu Cả nhà này đó nghen.
\”Cậu Cả biểu em đem cơm vô cho cậu.\”
\”Em vào đây đi.\”
Con nhỏ bưng mâm cơm, đẩy cửa đi vào. Lúc nhìn thấy cậu ngồi khoanh chân trên giường, nó bỗng cười khúc khích.
\”Em nói cậu nghe, đây là lần đầu tiên cậu Cả nhà em quan tâm người khác đó.\”
\”Th…Thiệt hả?\”
\”Thiệt hơn chữ thiệt, mà cũng phải, cậu là chồng của cậu nhà em mà, hổng thương cậu thì thương ai?\”
Tuy là chồng hờ thôi.
Chính Quốc âm thầm bổ sung.
\”Hồi sáng, cậu Cả xuống bếp răn tụi em là phải cung kính với cậu, còn dặn tụi em không được kêu cậu là \”mợ cả\” nữa. Cậu nhà em tâm lý quá cậu ha?\”
Chứ không phải quýnh người ta một trận quắn đít xong mới làm ra vẻ quan tâm à?
Chính Quốc bĩu môi, hai cái má phúng phính ửng hồng. Nói gì thì nói, cậu Hanh trong mắt nó vẫn là người vừa hung dữ vừa nghiêm khắc. Mơi mốt nó gom đủ tiền là nó bỏ đi biệt tích cho coi.
\”Thôi cậu ăn sáng đi, bà dặn là chân cậu đau thì đừng có đi lung tung, cần gì thì cứ kêu em nghen cậu. À, em tên Na.\”
\”Tui biết rồi, chân tui đau chứ hổng có què.\”
Na mỉm chi, cúi người ra ngoài, để lại một mình Chính Quốc với cái mâm cơm trên bàn nước.
Nó hậm hực, ngó nghiêng ngó dọc chỗ ở mới, nhìn kỹ lại mới thấy, cái phòng ngủ của chồng nó còn bự hơn cái nhà tạm ông Bá dựng lên cho tụi làm thuê nghỉ trưa. Nghía qua mâm cơm, ba món mặn, hai món chay, thêm một chén canh khổ qua nhồi thịt ú nụ.
Chính Quốc nhìn xung quanh, xác định là hổng có ai dòm lén rồi mới cười thích chí, nhảy lò cò qua bàn ngồi ăn cơm, cái điệu bộ gian manh dễ cưng lung lắm.
Hồi trước gánh lúa làm thuê cho ông Bá, mỗi cử thì nó được một gói cơm muối mè hay là khoai sắn gì đó thôi, vậy mà nó vẫn cứ thòm thèm. Bây giờ về đây, cậu Hanh nói rồi, nó muốn ăn chơi gì cũng chiều hết, vậy nên nó cứ yên ổn mà ăn ngủ thôi!
—————–
\”Chính Quốc, chân con sao rồi?\”
\”Dạ hổng sao hết, hơi đau thôi à bà ơi.\”
\”Sao lại là bà? Gọi má.\”
Bà Hội dịu dàng gắp vào chén nó một miếng cá thu chiên, Chính Quốc thì hổng biết mần sao cho phải đạo, dù gì nó được cưới về chỉ để xung hỉ, đợi cậu Cả nhà này qua cái tuổi hung rồi lại thả nó đi, nó không nghĩ là bà lại cho nó kêu bằng má.