\” Tại sao không nói? Cô đơn không nói, còn yêu không nói?… Từ khi nào tình ta như cây đinh ba của chúa tể biển cả vậy? Một chuyện tình, cớ sao có hơn 2 hạnh phúc?\”
————————
Sau cơn mưa, trời lại đẹp. Tối qua có một chàng Omega hòa ca cùng tiếng mưa và đắm chìm trong sự cô đơn mà cơn mưa ấy mang lại.
Hinata Shoyo, vẫn luôn tự trách rằng. Là do em mù quáng hay thật sự là các anh ấy hết thương cạn nhớ?
Nhưng có lẽ câu hỏi ấy sẽ mãi được in sâu trong tim này thôi. Vì chuyện tình này, em đã cất giấu vào trong lòng này rồi!
Kết thúc đâu phải muốn quên là quên? Đúng, nhưng càng nhớ là càng sai trái.
Người ta có thể gọi em là mặt trời vì luôn tỏa nắng. Nhưng họ đâu biết, em muốn làm cơn mưa để rửa trôi hết muộn phiền.
Trời xanh trong kết hợp với tiếng chim ngân nga theo tiếng gió, thật là một ngày đẹp để đi chơi.
Nhưng không, hôm nay em quyết định sẽ đến câu lạc bộ bóng chuyền của mình.
Bước ra khỏi nhà với đôi mắt xưng húp vì những giọt nước mắt hôm qua, đỏ hoe cả phần đuôi mắt.
Lâu lắm rồi em mới khóc nhiều như vậy… Có thể nói là sau sự kiện chia tay kia.
Em kết thúc với các anh an ổn lắm, không cãi nhau hay làm ầm ĩ, chỉ đơn giản với một tin nhắn mà thôi.
Tuy vậy, nó đã làm cho em đau khổ đến dường nào. Khi những người mình thích bỗng sau một đêm trở nên xa lạ và lạ lẫm.
Nói đến là lại nhớ về các anh ấy nữa rồi! Đúng thật là yêu thì dễ nhưng quên lại khó.
Năm cuối cao trung, ngày đó trời cũng như thế này, trong và bao la lắm. Ấy vậy mà, em lại dậy từ bốn giờ sáng chỉ để lo cho buổi hẹn với các anh.
Em chờ lâu lắm chứ, khoảng bốn đến năm tiếng gì đó. Trong khi giờ hẹn là sáu rưỡi sáng cơ. Không hiểu sao lúc đó em cứ đứng chờ nhỉ?
Chính bản thân em lúc đó ngây ngô còn lo lắng xem có phải trên đường các anh đã gặp chuyện gì hay không? Thì chỉ để lại lý do là ngủ quên thôi.
Các anh ấy nói dối tệ lắm, cứ nhìn vô điện thoại và phong cảnh, cả buổi ăn đó còn chẳng nhìn thẳng vào mắt em dù chỉ một lần.
Cậu chàng mặt trời nhỏ à, dù cho có cố bao nhiêu thì em cũng phải chấp nhận một điều là em lỡ va vào hạt giống tình yêu rồi.
Càng yêu thì hạt giống càng lên mầm và lớn lên mãi trong tim em, không dứt ra được đâu.
Suy nghĩ một hồi thì cũng đã đến, tòa nhà to cao kia là câu lạc bộ bóng chuyền nổi tiếng mà em đang là thành viên. Bỗng dưng xuất hiện một chiếc xe hơi màu đen đậu trước cổng lớn.
Nếu em nhớ không lầm thì hôm nay diễn ra trận đấu của thiếu niên Nhật Bản, gốc cũng là để tuyển chọn thành viên cho đội bóng chuyền quốc gia luôn. Trận đấu giữa MSBY Black Jackal và Schweiden Adlers.