Giác Chủy – Tù Ca Abo – TC 45 Kẹo của phụ thân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 6 tháng trước

Giác Chủy – Tù Ca Abo - TC 45 Kẹo của phụ thân

Một ngày không biết làm cách nào trôi qua, Cung Viễn Chuỷ đưa tiểu Mộc về nhà.

Cẩn thận tắm cho tiểc Mộc xong, Cung Viễn Chuỷ xoa đầu hài tử căn dặn \”Con tự chơi ở đây một mình, đói thì ăn bánh đừng chạy ra ngoài. Cha vào bên trong thay y phục một lát\”

Biểu hiện thẩn thờ cùng mấy lần nhầm lẫn đường của Cung Viễn Chuỷ nói cho tiểu Mộc biết cha của bé không ổn. Tiểu Mộc ngoan ngoãn gật đầu nhận túi bánh bao rồi ngồi xuống sàn chơi kiếm gỗ.

Mệt nhoài lê bước vào phòng. Ngã xuống giường Cung Viễn Chuỷ lấy tay che mặt. Trước mắt toàn là Cung Thượng Giác, từng đường nét, từng biểu cảm, từng lời nói, kể cả những giọt nước mắt của hắn đều khiến Cung Viễn Chuỷ day dứt.

Cung Viễn Chuỷ kéo chăn che kín đầu, thứ chất lỏng mặn chát đột ngột trào ra, tràn đầy hốc mắt.

Không thể thừa nhận nhưng cũng không thể chối cãi, tình cảm Cung Viễn Chuỷ dành cho Cung Thượng Giác vẫn vẹn nguyên chưa từng phai nhạt.

….

Tiểu Mộc chơi một mình thấy chán, bé cầm kiếm gỗ đi đến trước phòng cha chờ đợi nhưng cửa phòng vẫn đóng im lìm không có dấu hiệu sẽ mở ra.

Trời hoàng hôn buông, tiểu Mộc ngồi trên bậc tam cấp trước nhà ăn bánh bao. Cửa rào gỗ lạch cạch mở, trong sân xuất hiện một cục bông mặc hoa phục.

A Cẩn được gói như cái bánh chưng, chạy lạch bạch đến gần tiểu Mộc \”Tiểu Mộc, ta lại đến chơi với đệ nè\”

Có bạn cùng chơi, tiểu Mộc hào phóng chia cho A Cẩn nửa cái bánh bao \”Ngon lắm đó, mau ăn đi\”

Ăn xong bánh bao, A Cẩn phồng má hỏi \”Chuỷ thúc thúc đâu rồi?\”

\”Cha ở trong phòng\”

A Cẩn nhớ Cung Viễn Chuỷ, bé đến đây cốt yếu là để gặp Cung Viễn Chuỷ nên vội đứng lên nhắm hướng phòng ngủ chạy đến \”Chuỷ thúc thúc, Chuỷ thúc..úc\”

Tiểu Mộc bịt miệng A Cẩn kéo ngược ra sân \”Hôm nay cha không khoẻ, ngươi nhỏ tiếng chút đi, để cha ta ngủ\”

A Cẩn hạ giọng thì thầm \”Ta biết rồi, ta nói vậy đã được chưa\”

\”Được, được rồi\”

Hai đứa nhỏ chơi đuổi bắt rồi chuyển sang trốn tìm. Tiểu Mộc ranh ma lại rành mọi ngóc ngách dễ dàng tìm thấy A Cẩn nấp sau nhà.

Đến lượt A Cẩn tìm, tiểu Mộc trốn. Nhắm mắt đếm từ mười về một.

A Cẩn mở mắt bắt đầu đi tìm. Vòng quanh trong nhà một vòng, ngoài sân một vòng đều không có. A Cẩn lại chạy ngược vào trong nhà tìm lại lần nữa.

Tiểu Mộc ngồi vắt vẻo trên cây gạo trong sân nhìn dáng vẻ khốn đốn của A Cẩn che miệng cười thầm. Cảm thấy chơi cũng đủ rồi, tiểu Mộc leo xuống.

Chân đạp lên cành cây lớn, tìm đường leo xuống. Cây gạo sống lâu năm có vài nhánh cây mục rỗng, tiểu Mộc đặt chân lên liền gãy làm đôi.

Hụt chân, một khắc chới với giữa không trung, đứa nhỏ sợ đến nhắm tịt mắt.

Không rơi xuống đất, tiểu Mộc cảm nhận một đôi tay hữu lực đang ôm mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.