15/2 hẳn đọc
\”Chủy nhi, đệ còn yêu ta không?\”
Dạo gần đây Cung Viễn Chuỷ không còn mê sảng, ảo giác cũng không xuất hiện. Sinh hoạt nghỉ ngơi điều độ. Ăn uống cũng không kén chọn. Bất kể là món rau trước kia y ghét nhất cũng sẽ động đũa vài lần. Ngay cả việc Cung Thượng Giác tiếp cận Cung Viễn Chuỷ cũng không bài xích, có đôi khi còn làm nũng ở trong ngực hắn hồi lâu.
Cứ như quay trở lại ngày trước.
Một ngày hoa đào nở rộ khắp Cung Môn. Cung Viễn Chuỷ nằm ngủ dưới tán cây đào giữa Chuỷ Cung.
Cung Thượng Giác đến vừa lúc một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh đào bị gió cuốn bay tứ tán rồi rơi xuống cạnh Cung Viễn Chuỷ, rơi lên y phục, cũng rơi lên tóc dài.
Cảnh đẹp tuyệt diễm làm người kinh tâm động phách. Trong nháy mắt mọi thứ đều trở nên yên ắng đến lạ thường.
Cung Thượng Giác ngược gió từ từ đi tới, mỗi bước đi của hắn nhẹ nhàng lại dè dặt như sợ kinh động đến người còn đang ngủ.
Ôm Cung Viễn Chuỷ trong lòng, Cung Thượng Giác ôn nhu khiển trách \”Chuỷ nhi, dù trời đã sang xuân nhưng vẫn rất lạnh. Sao đệ lại ngủ ở đây\”
Cung Viễn Chuỷ dường như ngủ rất sâu không trả lời hắn.
Cung Thượng Giác đưa tay phủi đi mấy cánh hoa trên tóc đệ đệ.
\”Chuỷ nhi, đệ còn nhớ ngày còn nhỏ mỗi khi đệ luyện kiếm không thạo đệ đều sẽ khóc, đều sẽ giả vờ đau bụng để ta không phạt đệ. Chuỷ nhi, thật ra ta chưa từng nghĩ sẽ phạt đệ.
Chủy nhi, Ta từng nói nếu như đệ không thạo kiếm pháp cũng không sao, cả đời này ta sẽ bảo hộ đệ. Nhưng mà Chuỷ nhi, ta không làm được, là ta thất hứa với đệ, thật xin lỗi\”
Từng nói sẽ vì đệ đệ thủ hộ cả đời, từng nói sẽ không để ai tổn thương đệ đệ nhưng nực cười thay, kẻ gây ra nhiều thương tổn nhất cho đệ đệ lại là hắn.
Thật xin lỗi Chủy nhi, là ca ca thất hứa cùng đệ.
Cung Thượng Giác gạt đi mấy sợi tóc trước trán của Viễn Chuỷ, gương mặt người trong lòng trắng bệch, trắng đến mức tiều tụy.
\”Chuỷ nhi, đệ biết không từ khi ta sinh ra ai ai cũng nói ta thông minh hơn người là nhân tài xuất chúng trăm năm khó tìm\”.
Cung Thượng Giác ngừng lại, hắn khẽ cười một nụ cười tự giễu, rồi nói tiếp \”Bọn người đó đều là xu nịnh, đệ nhìn xem ca ca của đệ có chổ nào thông minh đâu. Ta ngay cả việc có tình cảm với đệ cũng không biết. Phải chờ đến khi đệ thương tổn đầy mình, nản lòng buông tay mới nhận ra. Ta nào có thông minh, ta phải là người ngu nhất trên đời này mới đúng\”
Chỉ có tiếng lá cây xào xạt đáp lại hắn đó bởi Cung Viễn Chủy vẫn còn ngủ.
Ghì chặt người trong lòng hồi lâu, Cung Thượng Giác nắm tay Cung Viễn Chủy đưa lên môi nhẹ hôn.
\”Chủy nhi, đợi hài tử khoẻ mạnh lớn lên chúng ta giao lại Giác Cung cùng Chủy Cung cho con. Ta cùng đệ du ngoạn thiên sơn vạn thủy có được không?\”