Giác Chủy – Tù Ca Abo – TC 15. Đừng điên nữa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 6 tháng trước

Giác Chủy – Tù Ca Abo - TC 15. Đừng điên nữa

Cả phòng mùi đàn hương cùng tuyết tùng hòa quyện vào nhau quấn quýt không rời. Nhưng chủ nhân của hai tinh hương đó giờ phút này lại đang đối chọi gay gắt.

Cung Thượng Giác đè Cung Viễn Chủy dưới thân. Theo bản năng Cung Viễn Chủy hai tay chống lên bờ ngực Cung Thượng Giác, ngăn trở hành động của hắn.

\”Đừng\” Cung Viễn Chủy cả khuôn mặt đỏ bừng, dùng sức đẩy Cung Thượng Giác ra.

Bị từ chối, Cung Thượng Giác bất mãn, một bàn tay chế trụ hai tay của Cung Viễn Chủy, châm biếm nói \”Đừng cái gì? Ngươi nghĩ là ta muốn cùng ngươi làm chuyện này sao? Mỗi lần chạm vào ngươi ta đều thấy buồn nôn, nếu không phải y sư nói đứa nhỏ cần đến ta, thì ta sẽ cùng ngươi sao? Không biết thân phận còn ra vẻ thanh cao cho ai xem?\”

Cơ thể Cung Viễn Chủy cứng đờ. Những lời châm chọc của Cung Thượng Giác làm cho tâm Cung Viễn Chủy nhói đau. Nhất thời không biết nên nói cái gì.

Lại nhớ đến, y sư tối hôm qua có xem qua mạch tượng, nói là đứa nhỏ đã ổn không cần đến chuyện thân cận nữa. Đêm qua Cung Thượng Giác đến muộn, vẫn cùng với Cung Viễn Chủy trên giường. Cung Viễn Chủy cho là y sư chưa kịp thời báo lại với Cung Thượng Giác, nên hắn không biết, nên mới lại đến tìm Viễn Chủy.

Hôm nay đáng lí ra hắn không nên đến. Nào ngờ trời vừa tối hắn liền đến. Y sư đã có tuổi, Cung Viễn Chủy sợ là lão nhân gia nhiều việc, quên nói lại với Cung Thượng Giác việc này.

Nếu Cung Thượng Giác đã ghê tởm thân cận cùng Cung Viễn Chủy như vậy, thì Cung Viễn Chủy cũng không che giấu mà báo cho Cung Thượng Giác một tiếng. Để hắn không phải vì trách nhiệm mà tự làm khó mình.

\”Ca ca, y sư nói đứa nhỏ đã ổn, không cần phải làm nữa\”

Cung Viễn Chủy nghĩ Cung Thượng Giác sau khi biết được tin này sẽ chờ không kịp mà rời khỏi đây ngay.

Nhưng hoàn toàn ngược lại. Cung Thượng Giác sầm mặt xuống, sau đó trong tích tắt ép sát hơn nữa, bàn tay bắt đầu cởi y phục của Cung Viễn Chủy.

Chuyện này Cung Thượng Giác đã biết, từ tối đêm qua y sư đã nói với hắn. Dù đã biết nhưng hắn vẫn đến, đêm qua Cung Viễn Chủy không phản kháng, vẫn thuận theo, vậy mà giờ lại phản kháng.

Lúc trước vô sỉ ép buộc hắn, bây giờ lại làm ra dáng vẻ như thể hắn mới là người cưỡng ép y. Cung Thượng Giác tức giận, lực tay càng mạnh hơn, xé rách đi y phục vướn víu trên người Cung Viễn Chủy.

\”Đừng mà, ca ca\” Cung Viễn Chủy kháng cự, nói lại một lần nữa \”Y sư đã nói không…\”

Cung Viễn Chủy càng né tránh Cung Thượng Giác càng cảm thấy là hắn đang cưỡng bức y. Cung Thượng Giác thẹn quá hóa giận hung hăng cắn lấy đôi môi của Cung Viễn Chủy, đem những lời y sắp nói ra đều nuốt vào bụng.

Qua hơn nửa đêm mới ngừng lại.

Cung Thượng Giác trong bóng tối nhìn người đang nằm quay lưng lại với mình. Trên người Cung Viễn Chủy đều là dấu vết ái muội của hắn. Trên cổ vết cắn vẫn còn rướm máu.

Hô hấp của Cung Viễn Chủy đều đều, có lẽ là đã vì mệt mỏi mà ngủ mất rồi. Hơi thở của y rất nhẹ, rất nhẹ giống như chỉ cần thêm một chút nữa người này liền sẽ chết đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.