[Geminifourth] Bố Đường – chap 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 45 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Geminifourth] Bố Đường - chap 22

TÌNH TIẾT VÀ NHÂN VẬT TRONG TRUYỆN LÀ HƯ CẤU, KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Gemini khi trở về không thấy em bé của mình đâu thì tâm tình rất khó chịu. Hắn ngồi trên ghế sofa, mắt hướng ra ngoài cửa.

Quả nhiên một bóng dáng gầy gò mà hắn đang tìm kiếm đang chuẩn bị tiến vào. Hắn để tầm mắt ra chỗ khác.

Fourth nhanh chóng đi vào, thấy hắn đang ngồi nhàn nhã trên ghế mà lòng em rất đau. Hắn sao có thể nhẫn tâm đến như vậy? Thậm chí đến con của mình cũng không tha ư? Em tiến đến chỗ hắn.

– “Chát!”

Mọi người làm đều kinh ngạc với hành động của em. Em tát hắn!

Gemini không ngờ em lại làm ra một hành động như vậy, hắn đứng dậy.

– “Em có biết mình đang làm gì không?” – Hắn nén giận dữ nói.

– “Đối với mạng sống của con tôi, như thế còn rất rất là nhẹ!” – Fourth thét lên.

– “Chuyện đã qua rồi em còn muốn nhắc lại sao? Không phải tôi đã nói chúng ta còn có thể có con?” – Hắn đi gần lại, nâng cằm cô lên.

– “Anh đừng đeo mặt nạ nữa! Nó đã hết hạn rồi!” – em hét vào mặt hắn.

– “Đủ rồi!” – Hắn kéo tay em lên lầu.

Mọi người ai nấy đều có linh cảm không hay. Đều lắc đầu thở dài.

Vào đến phòng, hắn dồn em vào sát tường.

– “Rốt cuộc em đang nổi điên cái gì hả?” – Hắn bóp mạnh cằm em.

– “Anh đừng giả vờ giả vịt với tôi! Anh là đồ tồi, tôi hận anh! Đồ cầm thú! Anh đúng là không phải là người. Tim anh rốt cuộc làm bằng gì vậy hả? Sao anh có thể giết chết đứa con của tôi?” – em nắm lấy cổ áo của hắn, nước mắt không kìm nén được lại tuôn ra.

– “Em nói cái gì? Nhắc lại xem?” – Trên trán hắn đã nổi đầy gân xanh, gần như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

– “Tôi nói anh không phải là người, anh là cầm thú! Tôi hận anh! Hận chết anh.” – Nước mắt đua nhau chảy xuống thấm đẫm tay của hắn.

– “Em đi nghe ở đâu vậy? Trước giờ em luôn nghĩ tôi như thế sao?” – Gemini nói, trong lòng nhói lên.

– “Đúng vậy đấy, anh làm gì được tôi nào?” – em cười lớn.

Sự tức giận của hắn đã chạm đến mức cuối cùng, hắn đẩy em xuống giường. Xé toạc quần áo của em, cả quần áo lót cũng bay hết đi.

– “Không được động vào người tôi!” – Fourth dãy dụa.

– “Sao? Chẳng lẽ em muốn tên Meet đó động vào?” – Hắn cười lạnh, bàn tay vẫn nắm chặt cái cằm nhỏ nhắn của em.

– “Đúng vậy đấy! Tôi chính là yêu anh ta. Vậy nên anh mau thành toàn cho tôi đi hahaha!” – Fourth cười nhưng nước ở đâu lại thấm đẫm gối.

– “Câm miệng!” – Hắn nói xong thì cúi xuống cắn môi em, máu tươi chảy vào miệng của hai người. Hai trái tim giờ đây đều đã đóng băng.

Em cắn chặt răng, không để cho hắn hôn sâu được. Dường như biết được ý Fourth, hắn rời khỏi môi em.

– “Hừ! Fotfot à, tốt nhất đừng khiêu chiến tôi. Nhưng em đã muốn chơi, tôi sẽ chơi cùng em hết trò chơi này. Thậm chí là CẢ– ĐỜI!”

Nói xong hắn kéo khóa quần, vật to lớn cứ thể xuyên vào nơi riêng tư của em. Dù đau cắt không còn giọt máu nhưng em vẫn cố không để mình phát ra tiếng kêu dâm uế.

– “Cứ chịu đựng đi, em vĩnh viễn không rời khỏi tôi được đâu. Đừng mơ tưởng rằng sẽ cao chạy xa bay cùng tên đó. Tôi sẽ dần chiếm giữ nơi này của em.” – Hắn đặt tay lên tim em.

– “Anh có thể chiếm được thân thể tôi nhưng trái tim tôi thì không đâu. Vì nó đã chứa đựng hình ảnh người khác rồi!” – Fourth nhếch môi.

– “Không sao? Vẫn còn nhiều thời gian em đừng vội kết luận! Ngoan ngoãn hưởng thụ đi là được!” – Hắn nở nụ cười đáng sợ.

Liệu hắn còn theo em đến lúc nào đây? Chẳng lẽ cả đời em cũng không thoát được khỏi hắn? Dù không thừa nhận nhưng em thật sự đã yêu hắn rồi, thật sự đã yêu kẻ bội bạc tàn nhẫn như hắn. Nhưng có lẽ ngoài thù hận ra em và hắn chẳng còn ràng buộc gì nữa hết. Chỉ có hận và… hận.

Ánh nắng chiếu vào căn phòng, hình ảnh 1 người con trai với mái tóc đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt đang nhắm mắt. Người đàn ông thì ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt hướng về người bé đang say giấc.

Fourth khẽ mở mắt, ánh mắt vô cùng mệt mỏi, thân thể rã rời tựa như có thể không đứng vững. Hắn đã đứng lên từ bao giờ.

– “Em nằm nghỉ đi, nhưng đừng có ý nghĩ là sẽ rời khỏi đây. Tôi sẽ cho người trông chừng em.” – Nói xong hắn mở cửa phòng.

– “Trông chừng em ấy cho tốt, tuyệt đối không được phép cho em ấy rời khỏi căn phòng này nửa bước!”

– “Vâng thưa thiếu gia!” – Một người vệ sĩ lên tiếng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.