TÌNH TIẾT VÀ NHÂN VẬT TRONG TRUYỆN LÀ HƯ CẤU, KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Như cảm nhận thấy một tia mật dịch chảy ra. Hắn liền đưa hai ngón tay vào, xoay tròn như đang tìm kiếm cái gì đó. Sau đó hắn tiến sâu hơn, ấn vào.
– \”A… a… ưm\” – em thét lên, đồng thời rướn người lên.
– \”Em xem hình ảnh gợi tình của em bây giờ này! Không ngờ tôi tìm đúng đến vậy.\” – Hắn nói, hai ngón tay vẫn không ngừng ấn vào nơi đó của em.
– \”Ưm! Xin anh đừng làm vậy nữa!\” – Fourth lắc đầu, đôi tay bé nhỏ đẩy hắn ra nhưng không thành.
– \”Đừng? Chẳng phải em còn đang hưởng thụ như vậy sao? Nhưng nếu em muốn, tôi sẽ thả ra.\” – Hắn cười nhẹ, đồng thời rút ngón tay ra. Mật dịch đua nhau chảy ra.
Fourth ngoài miệng nói vậy nhưng em rất muốn được hắn làm. Cảm nhận sự trống rỗng ở bên dưới, em thấy khó chịu, xoay người liên tục.
– \”Thế nào?\” – Giọng hắn khàn khàn.
Em không trả lời, chỉ tiếp tục động tác vừa nãy.
Hắn như 1 con hổ đói, đương nhiên thấy vật ngon trước mắt phải chiếm lấy. Hắn cởi quần áo ra, nằm đè lên người em.
– \”Muốn không?\” – Hắn thì thầm, khẽ cắn vào vành tai.
– \”Ưm… muốn!\” – Fourth thành thật nói.
Hắn không suy nghĩ nhiều liền mở chân em ra, chôn vật to lớn vào nơi đã sớm ẩm ướt.
– \”A…\” – em kêu lên. Khoái cảm đạt tới đỉnh điểm, em đong đưa người theo luật động của hắn.
– \”Fotfot, làm đã nhiều như vậy. Em đã biết kết hợp, tôi sẽ thưởng cho em.\” – Hắn nói, liếm đôi môi của em.
Bàn tay hắn đặt vào bầu ngực của em, nắn bóp đủ hình dạng. Đôi môi hắn áp vào môi em, tạo ra tiếng bú mút nghe đỏ cả mặt.
Sau một hồi luật động kịch liệt, Fourth mệt mỏi ngủ thiếp đi. Hắn để em nằm cạnh rồi nhắm mắt.
——————–
Sáng hôm sau.
Em thức dậy trước hắn, nhìn người đàn ông bên cạnh, lại nghĩ đến chuyện hôm qua. Em thấy thật nực cười. Hắn đã có vợ sắp cưới, còn trêu đùa với thân thể của em. Cho dù hắn hận em đến mức nào, tại sao lại dùng cách này để trả thù chứ.
Nước mắt rơi xuống gối. Fourth nằm quay lưng về phía hắn. Bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, em mệt mỏi nhắm mắt lại.
– \”Alo?\” – Hắn với lấy điện thoại.
– \”Thiếu gia, tiểu thư Punsapok đang ở trong bệnh viện. Mọi người khuyên thế nào cũng không chịu chữa bệnh. Một mực đòi gặp thiếu gia…\” – thư ký nói, giọng ấp úng.
– \”Được, tôi đến ngay!\” – Hắn trả lời.
Căn phòng khá yên tĩnh nên Fourth nghe thấy hết cuộc hội thoại. Lòng cảm thấy chua xót, sống mũi cũng cay cay.
Gemini bước xuống giường, mặc quần áo lại. Hắn nhìn về phía em với con mắt lạnh lẽo. Sau đó đi khỏi phòng.
Khi hắn đi, em mở mắt. Quả nhiên người hắn yêu quan trọng đến vậy. Nếu Nene có thể thay thế cho người cũ bị cha mẹ em hãm hại. Em sẽ chúc phúc cho họ, mong họ kết duyên vợ chồng rồi sống hạnh phúc. Còn em sẽ sống với nỗi thù hận bao quanh mình, làm thứ để Gemini chà đạp, trả thù.
Hắn có thể bình yên vui vẻ. Em một lòng cũng cảm thấy vui hơn.
Fourth mệt mỏi thiếp đi mà không để ý giờ giấc, bây giờ đã là khuya. Gemini tới chỗ ả ta từ sáng, bây giờ cũng không có dấu hiệu quay trở lại.
Em đứng dậy, lết thân thể rã rời của mình đến tủ quần áo, mặc chiếc áo sơ mi trắng trắng đơn giản với chiếc quần cộc vào. Quay lại giường ngồi, em lại liên tưởng đến hình ảnh hắn cùng Nene thân mật.
Em rất ngưỡng mộ những người bình thường khác. Họ có một gia đình trọn vẹn. Có người yêu thương họ hết mực, vui có người hưởng chung. Khóc cũng có một bàn tay lau nước mắt cho họ, có một bờ vai vững chắc để dực vào, còn em? Gia đình cũng không có! Niềm vui em chưa từng được trải qua trong 15 năm cuộc đời. Dù là sống trong nhung lụa nhưng có ai hiểu được lòng của em đau như thế nào.
Nước mắt lại không kìm được rơi xuống. Em đã tự nhủ với bản thân phải mạnh mẽ, có chuyện gì thì nước mắt cũng không được chảy ra. Nhưng… em sẽ khóc, nốt lần này thôi! Chỉ một lần này thôi. Em phải mạnh mẽ, có vậy cha mẹ ở trên trời mới an tâm. Cha mẹ em đã gây ra tội ác tày trời, em không một lời oán trách vì em biết họ là bất đắc dĩ mới làm vậy.
_____________________________
Lâu r ko ra chap, mn nhớ tui ko😉