[Game Online/Song Tính] Chức Nghiệp Người Chơi – Thổ Phao Phao – Chương 2: Bí mật bị phát hiện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Game Online/Song Tính] Chức Nghiệp Người Chơi – Thổ Phao Phao - Chương 2: Bí mật bị phát hiện

Trong khu rừng xào xạc, Lãng Tích Thiên Nhai đang dựa lưng lên một cây đại thụ, đột nhiên, một luồng kiếm khí sắc bén đánh úp đến từ phía sau, không kịp ngăn cản nữa, chỉ đành phải che chở đứa bé trong lòng rồi lăn một vòng, không chờ cho anh đứng dậy, một mũi kiếm nhọn hoắt đã kề vào yết hầu anh.

Lãng Tích Thiên Nhai ôm đứa bé trước ngực, nằm dưới đất, ngơ ngác nhìn Vệ Thính Vân đang cầm kiếm kề vào cổ anh, toàn thân lạnh lẽo, như một gốc cây tùng bách trên núi tuyết.

\”Anh đi theo chúng tôi suốt một đường.\” Vệ Thính Vân bình tĩnh nói, mũi kiếm đâm vào sâu hơn, máu không ngừng đổ ra từ miệng vết thương, trên đầu Lãng Tích Thiên Nhai bay lên một con số đỏ tươi siêu bự, -5000!

Xong rồi!

Lãng Tích Thiên Nhai nghĩ thầm, chỉ sợ hôm nay ăn lòn rồi (1). Vội vàng kiểm tra túi đồ của mình một cái, tuy rằng không mang theo vật phẩm quý giá, nhưng vũ khí và thuốc trong người cũng đáng kha khá tiền, rớt mất khác nào khoét miếng thịt của anh.

\”Tôi ——\”

\”Hu hu hu… Hu hu oa oa…\”

Lãng Tích Thiên Nhai đang định tìm một cái cớ để lừa bịp cho qua chuyện, ít nhất khiến Vệ Thính Vân để cái mạng anh lại, đứa bé trong lòng lúc này lại bật khóc hu hu oa oa thật to.

\”Đứa bé khóc rồi, tôi đứng lên đã, rồi, rồi giải thích nhé…\”

Anh thử nhúc nhích một chút, phát hiện mũi kiếm không đi sâu vào thêm, bèn vội vàng đặt đứa bé sang một bên trước, mình thì xê dịch ra khỏi mũi kiếm từng chút một.

\”Bẹp…\”

\”?\”

Anh lồm cồm bò dậy rồi đứng lên, tầm mắt dời xuống, phát hiện đứa bé thế mà lại vừa phồng cái má phúng phính mà lên khóc thật to, vừa treo lên đùi Vệ Thính Vân.

Lãng Tích Thiên Nhai lại vội vàng ngồi xổm xuống, ôm lấy đứa bé định kéo nó ra khỏi đùi Vệ Thính Vân, đứa bé lại ra sức nắm lấy không chịu buông.

Lúc này, bụi đất tung bay, một đội quan binh cưỡi những con ngựa màu hạt dẻ béo tốt thể trạng cao to phi nhanh đến trước mặt bọn họ, một người dẫn đầu xoay người xuống ngựa, quát to: \”Kẻ cắp Lãng Tích Thiên Nhai…\” Ánh mắt chuyển qua đùi Vệ Thính Vân, bình tĩnh xác định rồi tiếp tục nói: Và đồng lõa Vệ Thính Vân, bắt cóc tiểu công tử Phạm Tiểu Viên của nhà họ Phạm trong thành, xử giam giữ 24 canh giờ (2), lập tức thi hành!\”

Hai người còn chưa kịp phản ứng, ánh sáng trắng chợt lóe lên sau đó họ đã bị dịch chuyển đến nhà giam.

Trong nhà giam chỉ có ngọn nến le lói, ánh sáng lờ mờ, trong không khí tràn ngập mùi hương ẩm mốc mục nát, tuy mặt đất khô ráo nhưng vẫn giống như đặt mình bên cạnh một cái hồ đã không nước chảy trong nhiều năm, mạng nhện mắc trên tường, đôi khi có con bò sát ngang qua.

Tạm được. Lãng Tích Thiên Nhai quan sát một hồi, anh quen phiêu bạt, điều kiện của nơi này tuy rằng không được tốt lắm, nhưng cũng không quá tệ, vấn đề duy nhất lúc này là, ánh mắt sắc như dao sau lưng kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.