[Game Online/Song Tính] Chức Nghiệp Người Chơi – Thổ Phao Phao – Chương 15: Phó bản damdang – Cọ xát trong tủ quần áo tối tăm (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Game Online/Song Tính] Chức Nghiệp Người Chơi – Thổ Phao Phao - Chương 15: Phó bản damdang - Cọ xát trong tủ quần áo tối tăm (H)

Cọ xát trong tủ quần áo tối tăm, cọ cọ mấy cái lại bị đút vào bị phang đến vừa khóc nức nở vừa tè ra 

Vệ Thính Vân cảm thấy khá sốc đối với chuyện mình cương cứng vì một người đàn ông, lúc này đến lượt hắn muốn lùi ra sau tránh xa anh. Nhưng khi hắn lui về phía sau, Lãng Tích Thiên Nhai đang bị hắn siết chặt eo cũng vô thức đẩy đẩy ra sau, cặp mông dán sát rạt vào ngay giữa háng hắn, cực kỳ đàn hồi, ôm sát lấy cái chày thịt của hắn.

Cặp mông của người này không ngờ đang lõa lồ, đấy nghĩa là đã lén đồng ý thỏa thuận về quyền riêng tư với hắn, dám dụ dỗ hắn một cách trắng trợn táo bạo thế này, mà không ngờ chính hắn cũng bị ảnh hưởng dễ dàng đến thế, con cặc bởi vậy mà dựng thẳng đứng lên, cứng đến độ làm hắn thấy khó chịu. Hắn bực tức vì con người này không hề biết xấu hổ là gì, bèn giơ tay phát một cái vào mông anh, \”Anh điên rồi hả? Lúc này mà còn nứng được.\”

Vòng eo của Lãng Tích Thiên Nhai khẽ run lên, làm sao mà đoán được dòng suy nghĩ thiên biến vạn hóa của Vệ Thính Vân chứ, chỉ tưởng là Vệ Thính Vân đang mắng chim anh hót không đúng lúc, bởi vậy anh không mấy tự tin nhỏ giọng cãi: \”Tôi, tôi cũng chỉ bị bầu không khí tác động thôi, điều này cho thấy tôi có sinh lí bình thường đấy chứ.\”

Lời này vào tai Vệ Thính Vân giống như đang nói rằng chuyện dụ dỗ hắn là bình thường, cho dù là đang trong tình thế nguy hiểm tứ phía như lúc này. Đúng rồi, nếu không phải trong phó bản, bình thường đời nào mà hắn lại liếc nhìn cái tên thô bỉ như thế này hơn một cái chứ. Hắn hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ là do anh tự chuốc lấy đấy nhé. Hắn cởi quần ra, để con cặc thô kệch nóng hổi bật ra khỏi sự trói buộc của vải vóc, chui thẳng vào kẽ mông của Lãng Tích Thiên Nhai, đưa đẩy thần tốc, khúc thịt đi ngang qua lỗ hậu cọ xát đáy chậu rồi thúc thẳng vào trứng dái của anh, kích thích đó khiến cơ bụng của anh co thắt từng cơn.

Lãng Tích Thiên Nhai sợ đến giật bắn người, rít từng chữ một qua kẽ răng: \”Mẹ nó cậu làm gì vậy hả? Mau nhét về đi, có tin tôi đập cậu không hả!\”

Vệ Thính Vân cắn vành tai anh, phát ra lời thì thầm lạnh lùng: \”Đây không phải thứ anh muốn hả? Đồ đĩ đực.\”

\”Đồ đĩ đực ư???\” Lãng Tích Thiên Nhai lại lần nữa nghe được từ này khi đầu óc vẫn còn tỉnh táo, điên tiết đến mức vỡ cả tiếng, siết chặt nắm tay lại, đáng tiếc tư thế của anh lúc này đang bị người ta kiềm chế đã không cho phép anh vung nắm đấm thép đầy sự phẫn nộ này đi.

\”Nói nhỏ thôi, anh muốn bị phát hiện hả?\” Vệ Thính Vân mạnh bạo đút ngón tay vào giữa đôi môi anh, chơi đùa cái lưỡi của anh, làm anh chỉ có thể phát ra tiếng ưm ưm mơ hồ.

Nhưng mà chính Vệ Thính Vân lại đặt khúc thịt của mình lên lỗ đít đàn ông rồi ra sức đưa đẩy ở biên độ lớn, con cặc kia cắm rút cọ xát ở giữa đùi anh, đầu khấc cực khủng đầu tiên là thúc vào hòn dái yếu ớt của anh, lại trượt về chà xát trước hậu môn, cửa động không chịu nổi sự tra tấn này, bèn mở cái mồm nhỏ nhắn ra, hết hít rồi nhả để nút lấy đầu cặc. Lãng Tích Thiên Nhai kinh ngạc há hốc miệng, sau đó là giãy giụa kịch liệt, nhưng chỉ làm cặp mông uốn éo dữ dội hơn trên dương vật mà thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.