Lãng Tích Thiên Nhai (1) cầm bánh màn thầu ngồi xổm đằng sau một gian hàng có mái che, một đám trẻ con mặc quần áo sặc sỡ, trên đầu cột thành búi tóc tròn tròn, hi hi ha ha chạy ngang qua anh. Lãng Tích Thiên Nhai nhìn chằm chằm không chớp mắt vào tửu lầu (2) ở hướng xéo đối diện, ra sức cắn một miếng bánh màn thầu.
\”Đại ca ơi, ngươi đang làm gì vậy?\”
Lãng Tích Thiên Nhai quay đầu, là một bé trai trong số đám trẻ vừa chạy qua, không biết chạy về đây khi nào, đang đứng phía sau anh, mặt đỏ, mở to đôi mắt to tròn nhìn anh.
Lãng Tích Thiên Nhai im lặng, không nhịn được dùng tay trái nhẹ nhàng nựng cái má phúng phính của đứa bé, \”Bạn nhỏ, qua kia chơi đi, đừng quấy rầy người lớn làm việc.\”
Bé trai nghiêng đầu nói: \”Nhưng mà đại ca à ngươi đứng đây nhìn lén lâu lắm rồi đó.\”
\”Suỵt…\” Lãng Tích Thiên Nhai để ngón tay trước môi rồi thở dài một cái, điểm điểm lên môi của đứa bé, \”Đại ca chỉ đang nghỉ ngơi thôi, tiện thể ăn một chút.\” Nói xong giơ lên cái bánh màn thầu bên tay phải.
Lúc này có vài người mặc hoa phục cẩm y (3) đi ra từ trong tửu lầu, người đứng ở giữa họ rất bắt mắt, dáng người cao thẳng, mày kiếm mắt sáng, đôi môi mỏng mím chặt, đây là mục tiêu nhiệm vụ lần này của Lãng Tích Thiên Nhai, Vệ Thính Vân.
Thấy mục tiêu xuất hiện, Lãng Tích Thiên Nhai lập tức đứng lên chuẩn bị len lén đuổi theo, bỗng một bên đùi nặng trịch, vừa cúi đầu lại đối diện với một đôi mắt to ngập nước, bé trai đã treo mình lên đùi anh, \”Đại ca chơi với ta đi.\”
Lãng Tích Thiên Nhai thấy đau đầu, cũng không biết tại sao mình lại khiến đứa bé NPC (4) này chú ý, đành phải nhỏ giọng dỗ dành: \”Bạn nhỏ này, đại ca có việc, lần sau chơi với ngươi được không nào?\”
Bé trai la thật to từ chối: \”Không chịu, muốn chơi ngay bây giờ!\”
Người qua đường bên cạnh bị giọng nói hấp dẫn bèn nhìn sang, Lãng Tích Thiên Nhai sợ làm nhóm người Vệ Thính Vân chú ý, chỉ đành nhấc bổng đứa bé lên, ôm vào lòng nói một cách bất đắc dĩ: \”OK, chơi thì chơi. Bây giờ chúng ta chơi trò không ai được nói nhé?\”
\”Dạ!\” Bé trai được anh ôm vào lòng cuối cùng cũng gật đầu một cách thỏa mãn.
Lúc này Lãng Tích Thiên Nhai mới ôm đứa bé, chén nốt cái bánh màn thầu còn dư, rồi đi theo phía sau nhóm người Vệ Thính Vân từ xa trước khi họ biến mất khỏi tầm nhìn. Mọi người trên đường nhộn nhịp tấp nập, cả trai lẫn gái đều hóa trang như hiệp sĩ hiệp nữ, Lãng Tích Thiên Nhai lại còn ôm một đứa bé chen vào đám người, quả thực là hơi bắt mắt.
Đây là một game online thực tế ảo tên là \”Dục Vọng Giang Hồ\”, với độ mô phỏng chân thực của hệ thống trò chơi cùng với cách chơi đa dạng, dùng chiêu bài \”thỏa mãn toàn bộ ham muốn của bạn\” để hấp dẫn số người chơi đông đảo. Trong game thành lập các thương hội của nhà phát hành trải dài khắp các thành trấn, người chơi có thể thông qua thương hội nộp lên một khoản phí thủ tục nhất định sau đó đổi tiền trong game thành tiền thật, bởi vậy sinh ra một lượng lớn game thủ chuyên nghiệp sống bằng tiền từ game.