BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tiểu Mật Đào
Editor: @dauxanhxinhxeo
Editor chuyển ver: @ntndung_
Nguồn: Reine Dunkein (Koanchay)
Trạng thái: Hoàn Thành
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô…
#1vs1
#bhtt
#caoh
#futa
#futanari
Đại học A mỗi năm đều đúng hạn cử hành đại hội thể thao mùa xuân, vì hội học sinh cùng ngoại liên bộ liên hợp lại tổ chức, cũng như cuộc thi phổ biến nhất của trường, hoạt động được tổ chức phá lệ long trọng, đại bộ phận học sinh náo nhiệt tụ hội ở sân thể dục phất cờ reo hò.
Lớp kinh tế học phương Tây hiếm thấy có rất ít người, Nhã Dĩnh lên lớp xong liền vội vàng thu sách vở rời đi. Di động reo, Mộc Di nhắn cho nàng một tin.
[Chị Nhã Dĩnh, tới sân thể dục, vị trí 151, hàng đầu tiên em đã dành riêng cho chị.]
Nàng còn chưa kịp hồi âm, mẹ nàng liền gọi điện đến.
\”Ai ~ Dĩnh Dĩnh a, thật trùng hợp, vừa hay hôm nay giáo sư Lý cũng có tiết, mẹ cùng giáo sư Lý nói một chút chuyện của con, cậu ta rất hài lòng, nói hiện tại liền ở nhà ăn đợi con, con dạy xong liền chạy nhanh qua đi, gặp mặt một chút.”
\”Mẹ, con bây giờ có việc bận”.
\”Chuyện gì vậy, dời đi, đã quên hôm qua mẹ nói gì à? Chuyện gì có thể quan trọng bằng chung thân đại sự? Lại nói giáo sư Lý thái độ rất thành khẩn, con đừng làm người ta chờ lâu. Đừng không nghe lời!”.
Tiếng mẹ Nhã nghiêm khắc, Nhã Dĩnh biết tính cách của mẹ mình, không đạt được mục đích không buông tha, vậy thì gặp mặt một chút đi, dù sao cũng phải từ chối.
[ Tôi đến văn phòng một chuyến, đợi lát nữa liền đi qua.]
Nhã Dĩnh gửi tin nhắn cho Sầm Vy xong, nàng cầm theo sách vở đi thẳng đến nhà ăn.
Chưa tới thời gian nghỉ giải lao, học sinh đi ăn cơm rất ít, Nhã Dĩnh vừa tới, giáo sư Lý liền chú ý đến, đứng lên phất tay về hướng nàng.
Một thân màu đen, trên mặt có mắt kính, thoạt nhìn ngoài 30 tuổi, hào hoa phong nhã, rất có phong cách của giáo sư.
Ở trong trường học Nhã Dĩnh rất ít giao tiếp với người khác, nên không biết anh ta.
Nhưng giáo sư Lý dường như rất quen thuộc nàng, thấy nàng đi tới, tự nhiên hào phóng mà cười.
“Cô Nhã, mời ngồi!”.
\”Không cần, tôi nói hai câu liền rời đi, hôm nay gặp mặt là mẹ tôi…….”.
\”Thưa ngài, đồ ăn của ngài đây”.
Nhã Dĩnh đang nói thì bị hai gã mang mũ đầu bếp đánh gãy, trong trường học có đầu bếp, giáo sư Lý gọi bốn món ăn, một món canh, vừa vặn bưng lên đúng với thời điểm Nhã Dĩnh đến. Giáo sư Lý như là ý thức được nàng muốn nói gì.
\”Mặc kệ là nguyên nhân gì, Nhã lão sư nếu đã tới thì cùng nhau ăn một bữa cơm đi”.
\”Không…….”.
\”Sau khi ăn xong tôi sẽ có lời giải thích với mẹ cô, về sau khi gặp nhau cũng không cần khó xử”.
Nhã Dĩnh vốn định cự tuyệt, nhưng bị lời nói của anh ta đả động.
Xác thật, nàng nếu là qua loa cự tuyệt, mẹ nàng khẳng định còn muốn tiếp tục an bài, nàng gật gật đầu. Giáo sư Lý thấy nàng ngồi xuống, biểu tình có chút sung sướng.