[Full][Đam Mỹ] Hàn Viễn – Trì Tổng Tra – Chương 48 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full][Đam Mỹ] Hàn Viễn – Trì Tổng Tra - Chương 48

Sáng nay Lạc Lâm Viễn không ngại xấu hổ vì người yêu cũ, đến lớp 10 tìm Du Hàn là vì bản thân có mục đích riêng.

Hôm qua cậu bị Lâm Thư trách móc, là Du Hàn bảo vệ cậu trước mặt bà. Đó là một cảm giác rất đặc biệt.

Mặc dù bác Ngô tốt với cậu nhưng ông cũng không dám phản bác Lâm Thư. Khi Lạc Đình ở nhà, vì không muốn cãi nhau với chồng nên Lâm Thư rất ít khi nói cậu như vậy.

Buổi tối sắp đi ngủ, Lạc Lâm Viễn tra Baidu xem làm thế nào để tốt với một người. Cậu đọc cả đống hướng dẫn, cuối cùng lựa chọn tặng cho Du Hàn một phần ăn sáng.

Chỉ là những câu trả lời kia đều dạy cậu cách để theo đuổi crush, mặc dù đây không phải đáp án cậu muốn nhưng cũng coi như có tác dụng.

Sau khi Du Hàn đi, cậu nói chuyện với Lạc Đình một lúc, cuối cùng đòi hỏi thời gian học bổ túc là ba ngày một tuần, mỗi buổi ba tiếng. Lạc Đình đồng ý, bảo cậu tự nói với thầy Du.

Lạc Lâm Viễn nghe thấy câu thầy Du trong điện thoại, cảm thấy rất buồn cười, \”Bố, con đồng trang lứa với cậu ấy, sao có thể gọi là thầy được?\”

Lạc Đình: \”Một ngày làm thầy cả đời làm thầy, con cũng biết người ta bằng tuổi mình à? Cậu ấy đứng đầu còn con thì sao?\”

Lạc Lâm Viễn: \”Tại, tại, tại con không thông minh bằng cậu ấy mà, nếu như con sở hữu bộ óc ấy, con cảm thấy mình cũng sẽ giỏi như vậy.\”

Lạc Đình: \”Năm ấy bố tốt nghiệp Đại học trọng điểm, mẹ con cũng là một sinh viên tài giỏi, thành tích của con không tốt không thể trách do di truyền được.\”

Lạc Lâm Viễn không còn lời nào phản bác được.

Sáng sớm hôm sau, cậu đến lớp Du Hàn, mang theo bữa sáng coi như lời cảm ơn, tiện thể nói cho anh việc học thêm.

Không ngờ Du Hàn từ chối bữa sáng của cậu, Lạc Lâm Viễn cảm thấy mất mặt, cầm túi giấy bỏ về. Về đến lớp, cậu bị đồ chơi của Phương Tiếu thu hút, sự hờn dỗi vừa xong bị phân tán.

Phương Tiếu mang theo một máy PSP(*) đến lớp, bên trong có một đống trò chơi, Lạc Lâm Viễn nhận lấy thì chơi mãi không dừng được.

(*) PlayStation Portable: Máy chơi game cầm tay.

Phương Tiếu cũng muốn chơi, trong lòng cứ ngứa ngáy, thấy Lạc Lâm Viễn tì trán lên mặt bàn, chơi đến là nghiêm túc thì chọc ngón tay lên eo cậu, \”Chẳng phải bây giờ mày phải tập trung học hành để tiến bộ sao? Trả máy game cho tao.\”

Lạc Lâm Viễn uốn éo né tránh, \”Thì tan học tao mới chăm học, tao có thầy Du rồi.\”

Phương Tiếu cười phụt thành tiếng, \”Thầy Du? Mày gọi như thế cậu ta có đồng ý không?\”

Lạc Lâm Viễn vẫn dán chặt mắt vào màn hình, \”Bố tao bảo gọi cậu ấy như thế, nói ai có thể dạy tao thì đều là giáo viên hết.\”

Phương Tiếu ùi chà chà một tiếng, chợt nói: \”Thế tao đến nhà mày mượn bài thi của thầy Du chép được không?\”

Bọn họ đều bằng tuổi nhau, bài tập của khối 12 cơ bản đều là bài thi. Bài thi được in ấn đồng bộ rồi phát cho mỗi lớp, có lớp tiến độ nhanh, có lớp tiến độ chậm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.