[Full][Đam Mỹ] Hàn Viễn – Trì Tổng Tra – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full][Đam Mỹ] Hàn Viễn – Trì Tổng Tra - Chương 25

Động tác của Du Hàn rất tùy ý, chỉ ôm lấy cậu một cách lỏng lẻo. Trừ những lúc xe buýt rung lắc mạnh quá thì anh mới dùng sức đỡ lấy cậu, tránh để cậu té ngã.

Suốt hành trình Lạc Lâm Viễn luôn cúi đầu, tay phải cậu nắm lấy quai đeo cặp sách của Du Hàn, tay trái cầm điện thoại di động, giả vờ tự nhiên lướt điện thoại, thật ra gương mặt đã đỏ rực.

Cậu cảm thấy chẳng có gì đáng phải đỏ mặt cả, hai người đều là con trai, đỏ mặt như thế thì kỳ lạ quá. Thế nhưng nhiệt độ gương mặt hoàn toàn không nghe theo sự kiểm soát của cậu, kể cả nhịp tim đập lỡ nữa.

Giọng Du Hàn vang lên trên đầu cậu, anh nói: \”Dừng lại đi, đừng nghịch điện thoại nữa.\”

Lạc Lâm Viễn không phục ngước mắt lên, cậu muốn nói với Du Hàn anh với cậu đồng trang lứa, giọng điệu dạy dỗ trẻ con như thế hơi bị quá đáng đó.

Cậu vừa vén mi mắt lên thì gặp phải ánh nhìn của Du Hàn, những gì định nói đều quên sạch.

Dáng người anh cao, bàn tay hời hợt đặt lên tay vịn, đúng lúc anh cũng đang cụp mắt xuống nhìn cậu, đồng tử sẫm màu vừa lúc được ánh nắng hắt vào biến thành màu nâu nhạt dịu dàng, hàng mi nhuộm nắng hoàng hôn trở nên vàng rực rỡ, giống như chỉ cần chớp mắt nhẹ một cái thôi cũng sẽ có vụn sáng rơi xuống.

Phản ứng đầu tiên của Lạc Lâm Viễn là cảm thấy… đẹp quá, sau đó thì muốn giơ tay lên chạm vào. Thực ra trong thâm tâm cậu còn xuất hiện suy nghĩ đáng sợ hơn, thế nhưng đã bị cậu đè mạnh xuống giam vào nhà lao, giấu ở nơi sâu nhất trong lòng, thậm chí ngay cả bản thân cậu cũng không ý thức được bản thân muốn hôn lên hàng mi này.

Suy nghĩ như vậy không nên, cũng không được phép xuất hiện trong đầu Lạc Lâm Viễn.

Những ý nghĩ linh tinh cứ tích tụ lại thành cả đống khiến Lạc Lâm Viễn phải bận tâm quá nhiều, miệng không nói được câu nào, dường như đã ngẩn ra tại chỗ, chỉ ngây ngốc nhìn Du Hàn chăm chú, khóe môi khẽ nhếch lên, giống như đang muốn cãi thì lại quên mất phải nói gì.

Dáng vẻ này của cậu khiến Du Hàn rất buồn cười, lúc này xe buýt phanh gấp lại khiến Lạc Lâm Viễn không đề phòng ngã ngửa ra sau. Du Hàn thu lại nụ cười, cánh tay ôm lấy eo cậu, mạnh mẽ ôm người vào trong lồng ngực mình.

Trước đó anh chỉ đỡ nhẹ lấy cậu chứ không muốn tiếp xúc quá đà. Anh chỉ nghĩ nếu Lạc Lâm Viễn không muốn bám vào xung quanh thì vịn tạm lên người anh cũng được.

Nhưng đỡ và ôm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, Du Hàn lúng túng đè lên bả vai Lạc Lâm Viễn giúp cậu đứng vững lại, vừa định hỏi không sao chứ thì nhìn thấy gương mặt đỏ lựng của cậu, còn cả hàng mi cứ chớp chớp vì bất an.

Lạc Lâm Viễn gần như không dám nhìn anh, đôi tay cứ nắm chặt góc áo anh không buông ra. Vừa rồi đầu cậu cọ vào lồng ngực Du Hàn nên tóc tai đã rối lên, tóc ở thái dương còn hơi vểnh lên, trông vừa trẻ con vừa mềm mại.

Cơ thể chàng trai ở sát bên cạnh quá gần gũi, gần đến mức tựa như có thể trao đổi được mùi hương với nhau.

Trên người Lạc Lâm Viễn thoảng mùi sữa dâu nhàn nhạt, mùi hương ngọt ngào chui vào trong xoang mũi, có phần quấn quýt khó tản đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.