Lúc này Lạc Lâm Viễn đang cười, nhưng là vô cùng đắc ý cười trên nỗi đau của người khác, cậu rất muốn nhìn thấy Du Hàn sẽ hoảng loạn đến mức nào.
Vậy mà Du Hàn vẫn bình tĩnh, không có một chút lúng túng lo sợ nào nói: \”Xin lấy thẻ căn cước ra.\”
Lạc Lâm Viễn bị tấn công một cú bất ngờ không kịp đề phòng, cậu kinh ngạc trừng hai mắt, không thể tin được một học sinh cấp ba như Du Hàn lại đi vạch trần cậu. Lẽ nào anh không còn là vị thành niên giống mình sao?!
Người vừa bắt chuyện với Lạc Lâm Viễn bị cậu lờ đi đứng bên cạnh cười, \”Anh bạn nhỏ, chưa thành niên thì không được uống rượu đâu.\”
Lạc Lâm Viễn lạnh lùng nhìn đối phương, thật ra ngoại hình của hắn không khó coi lắm, là một người đàn ông trung niên, đeo kính mắt, có vẻ là dân văn phòng nhã nhặn.
Dân văn phòng kia chẳng hề tức giận trước cái nhìn lạnh tanh của Lạc Lâm Viễn, trái lại còn nhìn cậu bằng ánh mắt nóng bỏng thêm, nghiêng người qua làm động tác ngửi, \”Ồ~ Hóa ra đây là hương vị của người trẻ.\”
Trong nháy mắt Lạc Lâm Viễn nổi da gà toàn thân, ban đầu là cậu tới tìm Du Hàn để gây phiền phức cho anh, giờ bản thân lại tự rước lấy phiền hà vào người mình trước.
Nhưng đã đến đây rồi sao có thể chạy trối chết? Cậu cố gắng trấn an bản thân, kết quả tên dân văn phòng kia giơ tay cởi mũ trên đầu cậu xuống, \”Đêm hôm rồi, đội mũ làm gì.\”
Đôi mắt Lạc Lâm Viễn trợn tròn, mái tóc rối lên theo chiếc mũ được gỡ xuống, chậm rãi rủ xuống trán.
Điểm ưa nhìn nhất của cậu là đôi mắt, bây giờ hoàn toàn hiện ra, phản chiếu thứ ánh sáng đủ màu sắc trong quán bar, xinh đẹp khiến người ta trầm trồ. Trong mắt tên dân văn phòng hiện lên vẻ kinh ngạc trước cái đẹp, không nhịn được nhích sát cơ thể lại gần thêm.
Kết quả hắn vừa mới cử động, bả vai đã bị người nào nhấn xuống. Anh chàng bartender vẫn luôn thờ ơ đưa tay đè lên vai hắn, trông thì có vẻ không dùng lực nhưng lại khiến hắn buộc phải ngồi thẳng về vị trí cũ.
Du Hàn nhìn vị khách văn phòng kia, nói: \”Cậu ấy chưa thành niên, tôi đề nghị anh nên tìm người khác.\”
Dân văn phòng cảm nhận được cường độ lực trên bả vai mình, biết rõ Du Hàn không dễ trêu, sau đó hắn lại chú ý tới gương mặt Du Hàn, chuyển tay qua sờ lên tay anh, \”Thực ra tôi thích kiểu người như cậu hơn.\”
Vừa dứt lời, bàn tay trên bả vai hắn thả lỏng ra, cũng không phải Du Hàn tự buông mà do Lạc Lâm Viễn giơ tay đẩy một cái.
Cậu chán ghét giật lại mũ của mình về rồi đội lên.
Dân văn phòng hết nhìn sang bên này lại nhìn sang bên kia, đột nhiên hiểu ra rồi mỉm cười, ngồi thẳng lên nhấm một hớp rượu, \”Hóa ra là như vậy, nói sớm hai người là một đôi thì tôi đã không qua đây góp vui.\”
Lạc Lâm Viễn siết chặt nắm đấm, muốn giơ tay lên đánh người, lúc này Du Hàn mới lên tiếng hỏi cậu: \”Muốn uống gì?\”
Lạc Lâm Viễn ngẩn ra, càng tức giận hơn, sao cái tên Du Hàn này bị người ta lợi dụng lại thờ ơ không bận tâm thế?! Vẫn còn tâm tư hỏi cậu muốn uống gì ở quán bar – nơi có thể bị nhiều người quấy rối tình dục thế này?!