YOU ARE READING
Tác giả: nê nê mụ
Thể loại: Hiện đại, võng du, nhẹ nhàng ấm áp, mỹ thụ, mỹ công.
Bản full hoàn chỉnh.
https://wikidich.com/truyen/vong-du-chi-thieu-nien-tuyet-sac-hoan-ch-XDMos1S4CFgfukhh?fbclid=IwAR0U1Kf4WfZN2QdIM29c7zRnX1BrOBz-ulJzRYzxdrJC5BEnkX31…
#dammy
#hoàn
#truyện
#vongdu
#đammỹ
Hạ Khinh Y tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên bãi cỏ khô mềm mại, quần áo ướt sũng trên người đã được người bỏ đi. Mọi nơi quan sát, hắn nhận thấy bản thân đang ở trong một huyệt động ẩm ướt nhưng không hề rét lạnh, bên người có hai đống lửa nhỏ đang cháy.
\”A nha, lại tắt rồi.\” thanh âm buồn rầu của thiếu niên vang lên, \”Ngoan, Cầu Lông Ngắn, phun thêm một lần đi.\”
Hạ Khinh Y nhìn lại, chỉ thấy tiểu hài tử kia đang ngồi xổm, tay vỗ vào đầu một động vật nhỏ lông xù tròn như trái cầu. Vật nhỏ bị hắn vỗ, ủy ủy khuất khuất hướng về bãi cỏ thổi ra một tiểu hỏa cầu.
Cỏ lập tức bốc cháy lên, tiểu hài tử cao hứng , ôm lên Cầu Lông Ngắn hôn một cái.\”Một hồi sẽ nấu soup cho ngươi.\”
Hạ Khinh Y giật mình, tiểu Hòa nhất thời phát hiện, kinh hỉ nói: \”Hạ đại ca, ngươi tỉnh?\”, đã chạy tới sờ sờ trán hắn.
Cảm giác bị một người so với mình còn nhỏ hơn chiếu cố khiến cho Hạ Khinh Y hơi cứng ngắc.
\”Vẫn còn nóng.\” Tiểu Hòa lầm bầm lầu bầu, \”Ai~. . . . . . sao ta chỉ biết trị quái vật thôi chứ! Uống nước đi, một hồi quần áo sẽ khô.\” Tiểu Hòa từ bên trong đai lưng xuất ra hai bát sạch , đem nước sôi đang đun trên đống lửa đổ ra đưa cho hắn.
Uống nước ấm sau, Hạ Khinh Y quả nhiên cảm thấy tốt rất nhiều.
\”Nơi này là chỗ nào?\”
\”Không biết. Lúc sau hồ bỗng nhiên nổi gió to, thuyền nhỏ thiếu chút nữa lật , rồi bị thổi đến nơi đây . Là một đảo nhỏ, bất quá đảo rất kỳ quái a, cư nhiên không có tọa độ. Quần áo khô rồi đây.\”
Không tọa độ? Bình thường chỉ có địa điểm bí mật trong game mới không có tọa độ đi? Hạ Khinh Y cũng không nghĩ nhiều, tiếp nhận quần áo, nhìn thời gian trong game nói: \”Hiện tại trong hiện thực là 12 giờ, ngươi sao không logout , ngày mai không cần đi học sao?\”
\”Ta không đi học. Ta đã logout xin phép bà nội, bà nội nói không vấn đề.\” Tiểu Hòa nấu canh, quay đầu nói với hắn: \”Cho nên, hôm nay buổi tối ta sẽ cùng ngươi.\”
Hạ Khinh Y động tác dừng một chút, cư nhiên không có cự tuyệt.\”Tốt.\”
Ngày hôm sau Thái Hồ vẫn sông nước bấp bênh. Tiểu Hòa cùng Hạ Khinh Y bị nhốt tại đảo với diện tích chỉ ước chừng có 400 thước, tương đương sân thể dục nhỏ, không thể quay về. May mắn đầu bếp tiểu Hòa trang đầy thức ăn trong đai lưng .
Phong Hồi Tuyết biết tiểu Hòa cùng Hạ Khinh Y ở chung một chỗ, gửi về tin tức: \”Mùa đông ấm nha. Hạ đại soái ca là \”đại ngưu\” của trường học chúng ta đó, đáng tiếc tiểu Hòa ngươi không phải nữ sinh, bằng không cùng nhau \”nấu cơm\”. . . . . . Hắc hắc. . . . . .\”
. . . . . . Nấu cơm?
Chưa từng bị lục sắc ô nhiễm, tiểu mạ hồi âm: \”Ta cũng có thể nấu cơm mà, bất quá ta không mang gạo.\”
Phong Hồi Tuyết: \”. . . . . . Tiểu Hòa ngươi càng ngày càng khôi hài , nấu cơm còn muốn có gạo sao. . . . . .\”
\”Không cần sao?\”
\”Muốn sao?\”
. . . . . . . . . . . .
. . . . . .