Editor: Diệp Hạ
Giang Cảnh Bạch vừa bớt cảm, giọng mũi đã nhạt rất nhiều, nhưng cổ họng vẫn chưa hết đau.
Y cố gắng nói nhỏ, nên giọng nói bình thường trong trẻo giờ khàn khàn, bên trong còn có một chút mềm mại, giống như một chiếc bánh gạo nếp vừa lấy ra khỏi lồng hấp, dính dính ngọt ngọt, toả hơi nóng ấm áp dễ chịu, thấm vào tai Nam Việt.
Hai tiếng nhỏ nhẹ lại chấn động màng nhĩ, cảm giác tê tê dại dại tức khắc xuất hiện, làm huyết áp Nam Việt tăng lên, cả người cũng cứng đờ.
Thần sắc hắn không hề thay đổi, tay cũng không lay động, bình tĩnh rót nước nóng vào trong ly.
Giang Cảnh Bạch nói xong thẹn thùng rũ mắt, cảm thấy trái tim nhỏ trong lồng ngực mình nhảy loạn không yên.
Không gian nhất thời chỉ còn tiếng tí tách của nước rót vào ly, một lúc lâu không ngừng.
Giang Cảnh Bạch không được đáp lại, lặng lẽ nhìn mặt Nam Việt một cái.
Hơi nước nóng hổi bốc lên, vành môi đối phương thẳng tắp, đường nét gò má vẫn lạnh buốt như trước.
Hoàn toàn không hề bị lay động.
Trái tim đập loạn tức khắc bình tĩnh lại.
… Ừm, chỉ là một cái xưng hô thân mật hơn chút thôi, cũng không có gì đặc biệt.
Cổ họng Giang Cảnh Bạch trơn trượt, bị bản thân không tiền đồ làm choáng váng.
Y bình tĩnh lại, cười cười, cằm đặt trên vai Nam Việt nhẹ nhàng rời khỏi.
Tiếng nước chảy im bặt.
Giang Cảnh Bạch theo bản năng liếc nhìn nơi duy nhất phát ra âm thanh, bả vai phía dưới đột nhiên xoay chuyển.
Ánh mắt của y còn chưa kịp thu hồi, hơi thở không thuộc về mình đã ập lên môi, Nam Việt hôn lên.
Tim Giang Cảnh Bạch ngừng đập.
Lát sau y mới tỉnh táo lại, nghiêng đầu tách môi Nam Việt ra: \”… Em còn chưa hết cảm.\”
Nam Việt nhàn nhạt nói: \”Thân thể anh rất tốt.\”
Dứt lời lập tức hôn đến.
Luồng hormone nam tính dày đặc bao vây, giam giữ toàn bộ cảm quan của Giang Cảnh Bạch, không cho giãy giụa.
Lồng ngực kề sát.
Nam Việt nghiêng đầu hôn môi Giang Cảnh Bạch.
Đầu tiên ấn hai phiến môi lên, từ tốn liếm mút cánh môi châu.
Giang Cảnh Bạch đã rút kinh nghiệm từ những lần trước, chủ động hé răng, đón nhận hơi thở nóng bỏng của người đàn ông.
Song phương giao tranh ở đường biên giới ba lần, ngay khi Giang Cảnh Bạch muốn lui, Nam Việt lập tức tiến công vào nội địa.
Liều chết quấn quýt, tiếng hít thở của hai người càng ngày càng nặng, lồng ngực dán vào nhau cũng dần cọ xát.
Cuối cùng tay chân Giang Cảnh Bạch như nhũn ra, ngồi xuống trên bàn dài, Nam Việt chống tay lên mép bàn, giam cầm y trong vòng tay mình, tiếp tục hôn sâu.