Editor: Đào Tử
________________________________
Ngoài Bùi Diệp, cả Dương Cảnh và Ngọc Đàm đều cảm thấy có một cục tức nghẹn ở ngực.
Nuốt không trôi mà nhả cũng không xong.
\”… Chưởng môn sư huynh, huynh nói một khoản nợ rối ren rốt cuộc là khoản nợ rối ren như thế nào?\” Dương Cảnh có vẻ muốn truy tận gốc rễ, cứ như thể Dương Diệu chưởng môn không giải thích rõ ràng hắn sẽ không bỏ qua. \”Bất kể có lý do gì, việc giết thầy giết cha… Dương Hoa nghĩ thế nào vậy!\”
Hắn càng không hiểu nổi sư huynh mình lại nghĩ thế nào.
Không nói đến việc báo thù, huynh ấy lại còn giúp hung thủ che giấu tội ác!
Dương Cảnh chân quân đè nén cơn giận đang bốc lên trong lồng ngực, nhẫn nhịn nói: \”Còn cả Đồ Phương Cốc, Dương Hoa cấu kết với yêu ma…\”
Dương Diệu chưởng môn thở dài một tiếng, bất đắc dĩ mở lời, từ từ kể lại chân tướng mình biết.
\”Chuyện năm đó, nói ra thì dài dòng, một phần là sư tôn nói với ta trước khi lâm chung, một phần là ta tự mình điều tra bổ sung trong những năm qua. Nhiều năm trước, khi còn trẻ sư tôn tự phụ thiên phú hơn người, kiêu ngạo tự đại, một mình một kiếm khiêu chiến các tu sĩ khác. Bao nhiêu năm qua, kết oán không ít, nhưng bạn bè cũng kết giao không ít, tam giới đều có bạn bè tâm đầu ý hợp với ngài.\”
Ba người Dương Cảnh bắt đầu vào chế độ nghe kể chuyện.
Đoạn Dương Diệu chưởng môn vừa kể, Dương Cảnh chân quân có cảm nhận sâu sắc.
Lúc trẻ hắn xuống núi lịch luyện, tùy tiện gặp một tu sĩ lớn tuổi, một nửa có thể là bạn của sư tôn, một nửa có thể là kẻ thù. Cũng không biết sư tôn đã làm gì, kẻ thù gặp sư huynh đệ bọn họ luôn nghiến răng nghiến lợi, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Chắc là kiểu ——
【 Đánh không lại người già, chẳng lẽ còn không bắt nạt được trẻ con sao? 】
Lúc đầu Dương Cảnh chân quân cũng chịu không ít thiệt thòi, sau này hắn mạnh mẽ lên, làm những chuyện còn hơn cả sư tôn.
Dương Diệu chưởng môn nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói: \”Cùng với tu vi tăng nhanh, sư tôn cũng gặp phải rào cản, ngài cần đối thủ mạnh hơn để nâng cao bản thân. Vì vậy, ngài một mình xông vào Ma giới, Ma giới ma khí dồi dào mà linh khí lại mỏng manh, cho dù tu vi sư tôn không yếu, cũng mấy lần gặp nguy hiểm. Lần bị thương nặng nhất, rơi xuống vực Đoạn Mệnh của Ma giới, cơ duyên xảo hợp được một người phụ nữ cứu giúp…\”
Ngọc Đàm hiểu rõ mô típ của thoại bản.
Nghe đến đây liền nhịn không được chen vào một câu: \”Người phụ nữ này, chắc là mẹ ruột của Dương Hoa rồi?\”
Dương Diệu chưởng môn gật đầu: \”…Phải, người phụ nữ này, tạm gọi là sư mẫu đi —— Tổ tiên của sư mẫu có chút nguồn gốc với Lăng Cực Tông, chẳng qua sau đó rời khỏi tông môn chuyển sang làm tán tu, qua nhiều đời càng ngày càng sa sút, bị đuổi đến biên giới hai giới sinh tồn, lại gặp phải ma vật quấy phá bị bắt cóc buôn lậu đến Ma giới, bị bán qua bán lại vào trại nuôi nhân nô —— Sư mẫu chín tuổi bị bắt cóc, mười hai tuổi trốn khỏi trại nuôi, trốn đông núp tây đến năm mười lăm tuổi gặp sư tôn. Hai người vừa có ân cứu mạng, lại là cô nam quả nữ ở chung, thời gian lâu tự nhiên nảy sinh tình cảm…\”