Dọc đường đi, tuyết lại bắt đầu rơi, không phải rất lớn, không tạo thành khó khăn cho người đi đường.
Dưới cái nhìn chăm chú của Tiêu Vũ Hành, Hà Lăng ăn hết một chung canh bổ, canh bổ là lúc trong thành Tiêu Vũ Hành sai người chuẩn bị, để Hà Lăng ăn dọc đường, dù sao y vẫn chưa khỏi bệnh.
Nhìn y ăn hết ngụm canh cuối cùng, Tiêu Vũ Hành nhận lấy chung sứ đặt sang một bên, đưa khăn qua, nói: \”Trước khi trời tối chúng ta có thể kịp vào thành, vào đến thành thì ở lại chừng hai ngày, nếu không sợ là thân thể ngươi chịu không nổi.\”
Hà Lăng lau sạch nước canh dính bên môi, gật đầu: \”Làm phiền Tiêu công tử nếu lần này không có ngươi, ta thật sự không biết phải làm sao.\”
Tiêu Vũ Hành nghe vậy ánh mắt khẽ đổi, lúc ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn là nụ cười ngả ngớn: \”Kỳ Việt từng cứu mạng ta một lần, chuyện này xem như báo đáp hắn, huống chi, được chăm sóc mỹ nhân như ngươi chính là vinh hạnh của ta.\”
Thấy hắn lại bắt đầu không đứng đắn, Hà Lăng bất đắc dĩ thở dài, mỗi lần thời điểm cảm thấy hắn đáng tin cậy, kiểu gì trong nháy mắt hắn cũng sẽ đánh vỡ cảm tưởng này, bắt đầu da mặt dày.
Tiêu Vũ Hành khóe miệng cong lên một độ cong tà tứ, trong mắt lại mang theo cảm xúc không thể nói rõ, hắn nghiêng đầu đi, vén mành xe nhìn ra bên ngoài, bông tuyết trắng xóa mỹ lệ rơi xuống, nhưng không giữ được lâu, vô luận thế nào cũng không thể nắm giữ trong tay.
Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, Tiêu Vũ Hành nhướn mày thu tay lại không đợi hắn lên tiếng hỏi, thuộc hạ bên ngoài đã đi đến báo: \”Chủ tử, có người cản đường\”.
Tiêu Vũ Hành híp mắt, dặn Hà Lăng ở im trong xe, bản thân thì nhô đầu ra nhìn, nhất thời nhíu mày, cất cao giọng nói: \”Đỗ phường chủ thật có nhã hứng a, lại đi phẩm trà trong tuyết.\”
Giữa đường ngay phía trước, một hồng y nữ tử dựa trên ghế, tay cầm chén trà thơm thỉnh thoảng đưa lên miệng nhấm nháp, nghe thấy thanh âm của hắn, liền đưa chén trà cho thiếu nữ áo trắng đang cầm dù bên cạnh, đáp lại: \”Còn không phải là do Tiêu thiếu lâu chủ bận rộn, bốn phía không ngừng, hại ta phải ngồi chờ ở đây.\”
Tiêu Vũ Hành thả người nhảy xuống xe, chậm rãi tiến lên cách nàng không xa: \”Đỗ phường chủ hà tất phải như vậy, ngày ngày đuổi theo vãn bối, ai không biết còn tưởng ngài hâm mộ ta đó.\”
\”Láo xược!\” Một nữ tử áo lam đứng bên cạnh mở miệng quát lên, đồng thời đặt tay lên ống tay áo.
\”Không được vô lễ!\” Hồng y nữ tử nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ngăn lại động tác của nàng, sau đó quay lại nhìn Tiêu Vũ Hành: \”Tiêu thiếu lâu chủ cũng đừng đánh trống lảng với ta, nhiều năm như vậy, mục đích của ta từ đầu đến cuối chỉ có một.\”
Tiêu Vũ Hành ra vẻ khó xử lắc đầu thở dài: \”Câu trả lời của vãn bối từ đầu đến cuối cũng chỉ có một, không thể nhận lời ngươi, Khinh Phong Lâu của chúng ta đã nhận bạc của người khác, không có lý nào đã nhận tiền lại không làm việc.\”
Hồng y nữ tử \”Ba\” vỗ lên tay vịn của ghế, vẻ mặt giận dữ: \”Ta đã nói qua, ta sẽ ra giá gấp đôi, đến lúc đó tìm được ngừơi, ta sẽ thay các ngươi trả lại tiền.\”