Lúc Hà Lăng tỉnh dậy bên ngoài đã sáng choang, y giật giật thân thể muốn đứng lên, lại phát hiện đầu nặng vô cùng, cả người nóng hừng hực.
Y giơ tay lên trán sờ thử, thở dài, sợ cái gì thì sẽ gặp phải cái đó, hôm qua giày vò cả đêm, bây giờ y phát sốt rồi, ở cái nơi không có thôn trấn cũng chẳng có hiệu thuốc này thì phải làm sao đây?
Mộc Diễm đạp móng đi tới, cúi đầu cọ mặt vào người Hà Lăng, hơi thở phun ra làm y có chút ngứa, y đưa tay đẩy nó ra, nói: \”Không nên nháo, Mộc Diễm\”.
Mộc Diễm nghe lời tránh ra, Hà Lăng chống đỡ ngồi xuống xoa cái trán đang choáng váng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhà gỗ nhỏ này xem như ấm áp, nhưng không có thức ăn không có nước uống không thể ở lâu, thừa lúc này tuyết còn chưa rơi y nên nhanh chóng chạy đến thành trấn, cho dù y có thể chống đỡ, hài tử trong bụng cũng không thể chịu đựng được.
Hà Lăng lấy bình thuốc an thai ra uống một viên, chịu đựng đứng lên, dắt Mộc Diễm ra khỏi nhà, khí lạnh bên ngoài khiến y rùng mình, cơ thể đang nóng sốt cũng cảm thấy dễ chịu hơn.
Hà Lăng kéo y phục, đội mũ áo choàng lên đầu giống như hôm qua trèo lên lưng Mộc Diễm, không đợi y lên tiếng, Mộc Diễm đã chậm rãi cất bước, chở y đi trên con đường đầy tuyết trắng.
Lần đầu tiên ra ngoài, đường đi như thế nào Hà Lăng cũng chẳng biết, không biết thành trấn nằm hướng nào, hiện tại y cũng chỉ có thể kỳ vọng vào Mộc Diễm, hy vọng nó có thể đưa y tới một nơi an toàn.
Phóng tầm mắt nhìn quanh không một bóng người, cho dù là sinh vật sống cũng rất ít, mỗi khắc đều lộ rõ lúc này thời tiết rét lạnh bao nhiêu. Hà Lăng sờ thân mình Mộc Diễm, trong lòng sầu lo, cũng không biết bọn tướng công thế nào rồi.
Chuyện phát sinh quá mức đột ngột, bọn họ không có chút phòng bị nào, nói đến, từ sau khi thành thân, đây là lần đầu y và tướng công tách ra lâu như vậy, y rất nhớ tướng công.
Hà Lăng chìm trong suy nghĩ, tùy ý Mộc Diễm đưa y đi thật lâu, tận đến khi màn đêm bắt đầu buông xuống, một cái đùi gà từ đêm qua đã sớm không còn tồn tại trong bụng, bụng y đã sớm kêu lên ùng ục không ngừng.
Hà Lăng lắc cái đầu đang dần mất đi ý thức, nheo mắt nhìn về phía trước, nhìn thấy bóng dáng thành trấn mơ hồ phía trước, y như trút được gánh nặng lộ ra nụ cười, cuối cùng có thể nhẹ nhàng thở ra.
Thành này lớn hơn so với nơi lúc trước bọn họ dừng chân, trên đường lui tới đủ loại người, Hà Lăng kéo mũ trùm đầu thấp xuống, che kín dấu ấn ca nhi trên trán.
Cho dù đây là lần đầu đi xa nhà, y cũng biết lòng người hiểm ác, hiện tại y lẻ loi một mình, lại không có võ công, cẩn thận vẫn hơn, y tung người xuống ngựa, dắt Mộc Diễm tiến vào dòng người.
Trên người y chỉ có mười mấy lượng bạc vụn, trong tình huống không biết khi nào mới có thể gặp lại tướng công, y vẫn nên tiết kiệm một chút, vì thế y đến sạp nhỏ bên đường ăn chén mì, lại tìm khách điếm sạch sẽ ở qua đêm.
Hà Lăng đang mang thai, ngoài thuốc an thai ra, ăn dược cái khác nhiều sẽ không tốt cho thai nhi, cho nên y không đến y quán, uống chén nước nóng trong khách điếm xong thì leo lên giường quấn chăn kín mít.