Hà Lăng tựa trong lòng ngực hắn, sớm đã nước mắt như mưa, y cắn răng không phát ra tiếng, tim như bị ai đâm vào trăm ngàn nhát dao, khiến cả người y run rẩy.
Cảm nhận được y run rẩy, Kỳ Việt càng ôm chặt y hơn, cho dù y có sợ hãi hắn như thế nào, hắn cũng sẽ không buông người ra, sẽ càng dùng sức giữ người bên mình, để y không thể đi đâu được.
Ngữ khí của hắn sao có thể bình thản như vậy? Làm sao hắn có thể bình thản nói ra chuyện cũ đau đớn của mình như đang kể lại chuyện của một người khác?
Hà Lăng nắm lại vải vóc trước ngực mình, tựa như muốn xé nát chúng. Y chỉ nghe thôi đã cảm thấy đau đớn không chịu nổi, vậy tướng công của y phải trải qua như thế nào chứ? Lúc ấy hắn phải đau khổ biết bao nhiêu?
Hài tử mới chỉ năm tuổi, tận mắt nhìn thấy song thân mình bị người sát hại như dê bò. Nơi đã từng cho hắn vô ưu vô lo sinh hoạt, lại trở thành biển máu chất đầy thi thể, mỗi một khối thi thể đều là người thân quen, hết lòng yêu thương hắn.
Cường đại hắn có bây giờ đều đổi lấy từ đau đớn cùng cực. Hà Lăng không thể tượng tượng, lúc hắn chính miệng nói ra cho y nghe nỗi đau mất đi song thân, trong lòng hắn đang nghĩ gì?
Đau khổ hắn cảm nhận được, chắn hẳn phải gấp trăm ngàn lần so với y lúc này nhưng hắn vẫn như cũ ôm y vào ngực dỗ dành, ôn nhu an ủi, nhẹ nhàng lau nước mắt cho y.
Lần trước lúc y giấu diếm không khỏe mà xảy ra việc, tướng công phát giận như vậy là bởi vì trong lòng thấy sợ hãi đi, thống khổ mất đi người thân, hắn hiểu rõ hơn ai khác, không phải sao?
\”Thực xin lỗi, thực xin lỗi……\” Mỗi một lời xin lỗi, áy náy trong lòng Hà Lăng càng mãnh liệt thêm một phần. Y cứ đương nhiên mà hưởng thụ đau sủng của tướng công, lại chưa từng nghĩ cho tướng công một chút.
Kỳ Việt nghe y vừa khóc thút thít vừa nghẹn ngào nói xin lỗi, sửng sốt thật lâu mới chậm rãi cúi đầu. Hai mắt người trong ngực đỏ bừng, đầu ngón tay nắm chặt quần áo đến mức trắng bệch.
\”Vì sao phải nói xin lỗi?\”
Hà Lăng lại không trả lời hắn, chỉ cớn tay xoa nhẹ mặt hắn như hắn vẫn thường làm với y. Gương mặt đầy nước mặt với nụ cười ôn nhu như có thể hòa tan lòng người, nhỏ giọng nói: \”Không có việc gì, mội việc đều đã qua, ta vẫn sẽ luôn bên cạnh ngươi\”.
Con ngươi Kỳ Việt rung động, không viết phải đáp lại lời an ủi này như thế nào. Vì sao y lại đối xử tốt với hắn như vậy? Đến cùng là y có nghe được hắn đã giết bao nhiêu người hay không? Hắn có thể không chớp mắt khiến một người sống không bằng chết! Y… Không sợ hãi sao?
\”Ngươi ở đâu ta liền ở đó, đây không phải nói suông…\” Ngón tay Hà Lăng di chuyển đến đuôi lông mày của hắn, sau đó đến đôi mắt, cuối cùng dừng lại trên chiếc mũi cao thẳng, trong mắt tràn đầy sủng nịch: \”Cho dù có một ngày ngươi xuống địa ngục, ta cũng sẽ đi theo ngươi, có được không?\”
\”Vì cái gì, vì cái gì……\” Kỳ Việt run rẩy đôi môi, thật lâu sau cũng chưa thể nói tiếp.
Hà Lăng lại dường như nghe hiểu, vươn tay ôm lấy hắn, để đầu hắn tựa vào hõm vai mình, ôn nhu vuốt ve mái tóc hắn: \”Bơi vì ngươi là tướng công của ta, là tất cả của ta\”.