Hà Quý hứng thú bừng bừng về nhà, vẻ mặt vui mừng bước vào phòng chính, ngoại trừ cha nương hắn, Hà Trân cũng đang có mặt, hắn liền thu liễm vài phần: \”Đệ đệ cũng ở à?\”
\”Ca ca vui vẻ như vậy, là gặp chuyện gì tốt rồi?\” Hà Trân lau nước mắt, giả vờ không sao hỏi. Mấy ngày gần đây, ngày nào y cũng khóc lóc cầu xin cha tha thứ, nhưng từ đầu đến cuối cha đều không thèm đổi sắc mặt với y. Nếu y cứ bị nhốt trong nhà, làm sao có thể đi gặp Trịnh công tử, một tháng sau mà không còn thuốc, y xem như xong đời.
\”A, không có gì, chỉ là vừa nghe thấy vài chuyện cười.\” Hà Quý tùy tiện tìm cớ, một bên lơ đãng nhìn Hà Thiên.
Hà Thiên bắt gặp ánh mắt của hắn, trong lòng sáng tỏ, không kiên nhẫn phất tay với Hà Trân: \”Mấy ngày này đừng có tới làm phiền ta, về phòng ngươi đi.\”
Nếu như đối phương đã có ý đuổi người, có nói thêm nhiều thêm đoán chừng chỉ càng làm cha thêm tức giận, Hà Trân đành phải đỏ mắt đi ra ngoài.
Hà Quý một mực nhìn y đi ra ngoài, mãi đến lúc ra khỏi cửa, xác định y đã về phòng, hắn mới quay người, vui vẻ nói: \”Cha, nương, sự tình xong rồi!\”
\”Thật?\” Hà Thiên hưng phấn đứng lên, có chút không yên tâm: \”Ngươi xác định thành? Không có sơ xuất gì?\”
\”Con khẳng định!\” Hà Quý móc một tờ thiếp mời từ trong ngực ra đưa cho Hà Thiên: \”Đây là chân dung cùng bát tự ta gửi bà mối đưa qua, sau đó bên kia hồi bái thiếp, thời gian vào cửa đã định ra, mười ngày sau bên đó sẽ đến rước người.\”
Hà Thiên nhận lấy nhìn, hắn lại không biết chữ, nhìn không hiểu, hỏi: \”Sính lễ thì sao? Cho bao nhiêu?\”
Hà Quý cũng không biết chữ, lời đều do bà mối truyền đạt lại, hắn đẫ hỏi qua rõ ràng rành mạch: \”Hai mươi lượng bạc.\”
\”Chỉ hai mươi lượng?\” Tiền thị không hài lòng bĩu môi: \”Lúc trước Kỳ Việt thú Hà Lăng còn cho tới năm mươi lượng!\”
\”Nương, không ít, đây là bạc trắng, Mã lão gia còn cho thêm hai rương tơ lụa cùng một rương trang sức!\” Hà Quý hạ giọng nói: \”Đệ đệ chỉ là gả qua làm thiếp, bao nhiêu đây đã xem là quá có thể diện, nhà mình cũng không cần phải đưa hồi môn qua.\”
Nghe thấy còn có tơ lụa cùng trang sức, sắc mặt Tiền thị tốt hơn, nghĩ ngày sau có thể đem những thứ này đi đổi thành bạc chút không hài lòng trong lòng nàng nhanh chóng tiêu tan.
Hà Thiên cũng cảm thấy đáng tin, có thể tiễn đứa ca nhi không khiến người ta bớt lo kia ra ngoài, còn có thể kiếm chút bạc, chuyện này quả thực là vện toài đôi bên: \”Mấy ngày tới chúng ta cẩn thận chút, đừng để Trân ca nhi biết chuyện này, đến ngày liền đem người gả đi.\”
\”Cha cứ yên tâm, chúng con sẽ ngậm chặt miệng!\” Cho dù Hà Thiên không nói, Hà Quý cũng sẽ giữ kín bí mật, nếu để y biết, nhất định lại gây ra chuyện.
Hà Trân đứng ở ngoài cửa, hai tay bịt chặt miệng, hai mắt mở to không thể tin, bọn họ lại muốn gả y đi làm thiếp?! Mã lão gia? Đó không phải lão địa chủ bên Thượng Trang thôn sao? Một lão già sắp sáu mươi tuổi!!
Nếu quả thật cứ như vậy gả đi, vậy đời này của y làm sao có hạnh phúc, tướng công của y phải là công tử văn nhã như Kỳ Việt hoặc Trịnh Việt Phong, mới không phải cái lão già sắp bước vào quan tài, nếu là như vậy không bằng y chết cho xong!