Lâm Sinh nghe thấy y nói mớ, có chút chua xót, thời điểm cha Hà Lăng mất, y bất quá mới sáu tuổi, cùng tuổi với Hổ Tử nhà hắn bây giờ.
Hổ Tử hiện giờ đúng là thời điểm bắt đầu bướng bỉnh, cả ngày không về nhà, luôn tụ một chỗ với đám hài tử trong thôn. Mà Hà Lăng khi đó, dưới mí mắt nãi nãi cùng một nhà đại bá, cẩn thận mà sống qua ngày.
Ngô Ngọc Lan lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia, vẻ mặt càng lúc càng cổ quái.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Kỳ Việt nhẹ nhàng rút tay ra, đứng dậy.
Tay Hà Lăng không nắm được thứ mình muốn, nước mắt theo khóe mắt lăn xuống, rơi trên gối, tan đi. Y khóc đến đáng thương, giống như hài tử bị vứt bỏ, một khắc kia, đóa hồng mai giữa mi tâm đỏ lên như muốn xuất huyết.
Kỳ Việt nắm lấy bàn tay đang buông lỏng, rũ mắt nhìn dáng vẻ lúc này của y, chau mày.
Hà Trân đi vào bên trong, cảm thấy không khí lúc này có chút kỳ quái, còn chưa kịp nghĩ nhiều, Ngô Ngọc Lan đã đi tới tiếp lấy chậu nước trong tay y, làm cho y không thể tiếp tục suy nghĩ.
Để Hà Trân mang nước vào làm gì, Ngô Ngọc Lan đương nhiên biết, chỉ là: \”Không có khăn vải.\”
Ở nhà, Hà Trân không đụng tay vào việc gì, để y bưng nước vào còn được, sao y có thể nghĩ ra dùng nước để làm gì.
Kỳ Việt móc từ trong tay áo ra một tấm khăn lụa màu trắng, đưa tới nói: \”Dùng cái này đi.\”
\”Khăn này rất quý đi?\” Lâm Sinh là thô nhân, nhưng cũng phân rõ tốt xấu, vừa nhìn khăn này đã biết là thứ tốt, cứ như vậy lấy ra cho người khác dùng?
Trái lại là Ngô Ngọc Lan, nàng đem chậu nước phóng đến trong ngực Lâm Sinh, thả khăn vào chậu nước thấm ướt, vắt khô, ngồi lên mép giường, giúp Hà Lăng chà lau mồ hôi trên cổ và mặt.
Lâm Sinh kinh ngạc nhìn nàng, lần trước ở nhà còn muốn hắn khuyên nhủ Kỳ Việt, cho dù trong tay có tiền, cũng không thể tiêu loạn, phải để lại phòng thân, lúc này sao lại sảng khoái như vậy?
Trong lòng Hà Trân rất không tình nguyện, đồ vật mang theo bên người khẳng định là để bản thân dùng, hiện tại lại dùng trên người Hà Lăng, ít nhiều làm y có chút không vui.
Nhìn Ngô Ngọc Lan chà lau cẩn thận mặt và cổ Hà Lăng, lại giặt sạch khăn vắt khô đặt lên trán y, Kỳ Việt mở hòm thuốc mang theo ra, lấy ra một bình sứ trắng, đưa qua: \”Tẩu tử cho y uống một viên trong bình này.\”
Ngô Ngọc Lan tiếp nhận bình sứ, đổ một viên ra lòng bàn tay, viên thuốc chỉ lớn bằng hạt đậu. Nàng đút thuốc vào trong miệng Hà Lăng, nâng nhẹ cằm y, nhìn y nhúc nhích cổ họng, nuốt thuốc xuống mới buông tay ra.
\”Kỳ đệ, thuốc viên này là thứ tốt nha, bình thường Lý phu lang đều trực tiếp khai dược, nấu một chén lớn màu đen thùi lùi, vừa khó ngửi vừa khó uống.\” Lâm Sinh nhìn thấy thuốc viên kia cảm thấy rất mới lạ, giống như thuốc mà y quán trên trấn bán, còn quý hơn dược thảo, gia đình bình thường rất ít khi bỏ tiền ra mua.
\”Sao? Tò mò như vậy, muốn thử một viên hay không?\” Ngô Ngọc Lan liếc xéo trượng phu, làm bộ muốn mở nắp bình vừa mới đóng kín.