[Full] Mỹ Nhân Ốm Yếu Thích Giả Nai Chỉ Muốn Làm Sâu Lười – Chương 42: Anh là đồ biến thái! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full] Mỹ Nhân Ốm Yếu Thích Giả Nai Chỉ Muốn Làm Sâu Lười - Chương 42: Anh là đồ biến thái!

\”Còn đau không?\”

・ ♪ ・ ┄┄ ☆ ┄┄ ・ ♪ ・

Phức Tranh không thể phản kháng, cậu bị Du Hàn Châu bế thẳng vào mật đạo thông đến biệt viện từ tửu lâu.

Trong mật đạo tối tăm, bóng đêm bao trùm, ánh nến lần lượt sáng lên theo từng đợt gió vô thanh lướt qua tay, khiến khuôn mặt vốn đã đỏ ửng của Phức Tranh càng thêm quyến rũ động lòng.

Cậu cho rằng câu nói \”muốn thử làm một lần ở tửu lâu\” của Du Hàn Châu chỉ là nói đùa. Ai ngờ người này không đi vào sâu trong mật đạo, mà…

Trong chớp mắt, bước chân vững chãi của hắn đột ngột dừng lại. Du Hàn Châu xoay người, đè cậu vào bức tường gần nhất, rồi cúi đầu hôn sâu.

Phức Tranh hoảng hốt quay đầu né tránh, nhưng chiếc cằm mềm mại đã bị giữ lại, tiếng rên rỉ cũng bị nuốt mất.

Khóe mắt thiếu niên đỏ hoe, gần như rơi lệ, cả người mềm nhũn run rẩy.

Dù không uống rượu nhưng Phức Tranh lại trông như đang say. Một khi bị Du Hàn Châu chạm vào, toàn thân cậu sẽ mất hết sức lực, tứ chi mềm oặt như sợi mì.

Cánh tay gầy gò của cậu bám chặt vào cổ người đàn ông, càng không thể thoát khỏi vòng tay tựa như đầm lầy của hắn, chỉ đành mặc bản thân chìm sâu hơn nữa.

Tiếng động mơ hồ vang lên, không biết từ lúc nào, Phức Tranh vốn bị bế ngang đã đổi sang tư thế khác. Cậu ngẩng đầu, tấm lưng mỏng manh áp sát tường, đôi chân thon dài bị Du Hàn Châu giữ lấy rồi vắt qua eo hắn. Cả người bị ôm chặt, dán sát vào cơ thể rắn rỏi của đối phương.

Giọt lệ nơi khóe mắt không ngừng rơi xuống, lại bị hắn hôn lấy hôn để.

Tại thời khắc này, Du Hàn Châu không còn trêu chọc như thường lệ. Ánh mắt hắn nhìn cậu nóng bỏng như lửa, lại sâu thẳm tựa đáy biển đen khiến người ta sợ hãi.

Mỗi một nụ hôn của Du Hàn Châu đều dài đằng đẵng, khiến Phức Tranh khó lòng chịu nổi, khắp cơ thể cậu đều là những dấu vết đỏ rực. Suốt quá trình, Phức Tranh bị buộc phải mở mắt nhìn hắn. Dường như Du Hàn Châu vô cùng yêu thích việc nhìn thẳng vào mắt cậu khi hôn, động tác không giấu được sự si mê và chiếm hữu.

Từng lời thổ lộ ái mộ đều được thể hiện rõ ràng qua những cử chỉ không lời.

Cuối cùng Phức Tranh cũng không phản kháng nữa. Nhưng khi Du Hàn Châu đỡ lưng cậu cách xa bức tường lạnh lẽo, rồi vừa vuốt ve vừa dỗ dành cậu đáp lại, Phức Tranh vẫn lúng túng, không biết phải làm thế nào mới phải.

Cậu càng như vậy, Du Hàn Châu lại càng mạnh bạo hơn. Có lẽ do nỗi khát khao không được thỏa mãn hoàn toàn, hoặc có lẽ là muốn để lại dấu ấn thật sâu trên người cậu.

Phức Tranh đã không còn bận tâm liệu tiểu nhị có tới kiểm tra gian phòng hay thị vệ có vô tình nghe thấy hay không.

Thật ra, nếu cậu không phản kháng, có lẽ Du Hàn Châu sẽ vẫn như trước đây mà xót thương cậu, sau đó dừng lại đúng lúc, không tiến xa hơn, cùng lắm chỉ là trêu đùa một chút mà thôi. Nhưng hôm nay cậu chủ động đáp lại Du Hàn Châu… dù rằng sự đáp lại ấy vẫn rất đỗi vụng về.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.