Mọi người vote cho mình đi, để mình có động lực end bộ này T_T
***
Sau khoảnh khắc cao trào, Tinh Húc ngồi đờ ra đắm chìm trong sự mê man. Cho tới khi Sở Tiêu lấy khăn ướt lau cho cậu thì cậu mới chợt bừng tỉnh lại, ký ức cũng dần ùa về trong bộ não trống rỗng.
Ban nãy cậu vừa nói cái gì vậy chứ!
Gương mặt Tinh Húc đã đỏ đến mức sắp bùng cháy, vội vàng giật lấy chiếc khăn trên tay Sở Tiêu, miệng lắp bắp nói không thành câu, \”Tôi…Tôi tự…\”
Sở Tiêu vén tóc của cậu lên, nhỏ giọng nói, \”Chạm cũng đã chạm rồi, lau giúp cũng đâu phải chuyện lớn chứ.\”
Tinh Húc xấu hổ né tránh, nhận ra mình còn chưa kéo quần lên thế nên vội vàng quay đầu giấu chim nhỏ lại. Sở Tiêu nhìn chằm chằm bộ dạng này của cậu một lát rồi rũ mắt xuống, quay đầu đi vào nhà vệ sinh. Tinh Húc nghe thấy tiếng đóng cửa cùng với âm thanh nước chảy mới chậm rãi quay đầu, cố gắng ném đi những ký ức trong não bộ của mình.
Tĩnh tâm, tĩnh tâm, đừng nghĩ đến nó nữa. Cậu tự thôi miên chính mình, cầm điện thoại lên lướt linh tinh để khiến bản thân phân tâm.
Lúc Sở Tiêu bước ra lần nữa, bầu không khí lại lập tức trở nên ám muội. Hắn nhận ra mặc dù gương mặt Tinh Húc đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, thế nhưng toàn thân cậu đang gồng lên. Hắn lơ đãng liếc nhìn đôi chân cậu lần nữa rồi mới nhẹ nhàng kiếm chủ đề.
\”Ngày kia em có bận gì không?\”
Tinh Húc ngẩng đầu ngơ ngác, nghĩ đến lịch trình của mình rồi lắc đầu, \”Không có.\”
\”Vậy chúng ta cùng ra ngoài nhé, anh muốn chụp cảnh ngoài trời.\” Sở Tiêu ngồi lên giường của hắn, cơ bắp khỏe mạnh lồ lộ trông tràn đầy sức mạnh. Bởi vì vừa xảy ra chuyện ban nãy nên Tinh Húc không nhịn được lia mắt xuống phía dưới, chiếc quần thể thao cũng không thể che giấu được dương vật khỏe mạnh đang ngủ yên kia.
\”Em nghĩ gì thế?\” Sở Tiêu nhướng mày hơi nhếch môi cười nói.
\”Không có!\” Tinh Húc vội vàng phanh gấp những suy nghĩ trong lòng, quay mặt sang chỗ khác nói tiếp, \”Hôm đấy tôi sẽ đi với anh.\”
Sau đó hai người cũng không nói gì nữa, Tinh Húc cảm thấy đêm hôm nay đúng là hoang đường quá đỗi, vội kéo chăn trùm kín người cố gắng đi vào giấc ngủ. Có lẽ hôm nay đã bắn tận hai lần, vậy nên cơ thể cậu cảm thấy hơi mệt mỏi, chỉ mới nhắm mắt một lúc đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau khi Tinh Húc tỉnh dậy thì Sở Tiêu đã không còn trong phòng nữa, hai đứa bạn cùng phòng của cậu cũng vừa trở về, đang vui vẻ ngồi ăn sáng bên kia. Thấy cậu tỉnh dậy Lâm Thời liền nói, \”Có mua cho mày đó.\”
Tinh Húc gật đầu, đứng dậy rửa mặt rồi lại ngồi xuống ăn chung.
\”Sáng nay mày có tiết học đúng không?\” Xuân Tiền hỏi cậu.
\”Ừ, ca 9 giờ.\” Tinh Húc gật đầu, liếc mắt thấy đồng hồ đang chỉ 8 rưỡi.
\”Tao có mỗi ca chiều thôi, chắc tí tranh thủ ngủ bù.\” Lâm Thời vươn vai tựa lên thành giường.