Edit: Choze
Beta: Wine
Lâm Kỳ chăm chú nhìn Ân Vấn Thủy, hồi lâu sau mới nở nụ cười, gật đầu thật mạnh: \”Ừ, em thích.\”
Nhân duyên nhân quả sớm đã tan vào trong khói sương lịch sử.
Điều duy nhất y có thể làm lúc này có lẽ là trân trọng hiện tại.
Ân Vấn Thủy mỉm cười: \”Ừ, vậy là tốt rồi.\”
Lâm Kỳ nghĩ thầm: Cứ như vậy đi.
Mọi việc đều do con người quyết định, chẳng có gì là không thể xoay chuyển.
Ít nhất y vẫn luôn tin như thế.
Sau khi trở về, Lâm Kỳ bắt đầu bế quan tu luyện. Quả nhiên sức mạnh của Thanh Nữ cực kỳ hùng hậu, chỉ mới ở trong đan điền y một thời gian ngắn mà kiếm ý đã có sự đột phá rõ rệt về chất.
Tựa như mối liên kết giữa y và Lăng Vân kiếm bị một luồng ngoại lực cưỡng ép gia cố.
Kiếm ý, Vô Cực kiếm ý, cộng minh, tất cả đều giúp y nhìn thấu bản chất của kiếm.
Kiếm là ta.
Kiếm chẳng phải ta.
Biết trắng, giữ đen, là khuôn mẫu của thiên hạ.
Là khuôn mẫu của thiên hạ, đức thường không sai, rồi quay về vô cực.
Ảo ảnh của kiếm trong thức hải dần tiêu tan.
Trạng thái nguyên sơ nhất là vô hình. Vô Cực.
Vậy thì Nhập Đến là gì?
Cộng tình.
Cùng vui, cùng giận, cùng buồn, cùng hận, cùng yêu, cùng si mê?
Nhưng…thế thì khác gì với cộng minh?
Ba ngày sau.
Lâm Kỳ mở mắt, bước ra ngoài điện, trời đã tối, trăng trên Cửu Trùng Thiên rất lớn, lớn đến mức che kín nửa bầu trời.
Y hít sâu một hơi, gió thổi qua vùng hoang dã mang theo hương hoa nhàn nhạt.
Lâm Kỳ ngự kiếm bay từ lầu cao xuống, đổi hướng, đến tiểu cảnh Thiên Thủy.
Ân Vấn Thủy vốn đã mang trên mình kiếm ý thuần túy nhất, giờ đây rốt cuộc y cũng hiểu đỉnh cao của kiếm ý là gì: Đăng Đường, Vô Cực, Nhập Đến…và một cảnh giới mà đến vạn năm sau không một ai còn biết tên, chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết xa xăm: Bất Diệt.
Ân Vấn Thủy sớm đã vượt qua cảnh giới Bất Diệt, mỗi lần đến gần hắn, y đều có thể cảm nhận rõ rệt sự kính sợ và hân hoan từ Lăng Vân.
Thậm chí trong những lúc thân mật, y còn có thể giao cảm với Lăng Vân kiếm bằng thần thức.
Lâm Kỳ đáp xuống đài cao tại tiểu cảnh Thiên Thủy nơi Ân Vấn Thủy từng ngồi, mực bút ở đây còn chưa kịp thu lại, từ đài cao nhìn ra chỉ thấy một phần tư ánh trăng, vàng nhạt mà trầm lặng.
\”Nhập Đến, cộng tình…\”
Y chống cằm bằng một tay, tay còn lại gõ nhẹ lên bàn.