Edit: Choze
Beta: Wine
Đến một nơi? Là nơi nào?
Nhưng y cũng ở đây lâu rồi, ra ngoài đi dạo một chút cũng tốt.
Lâm Kỳ đặt bút xuống, vui vẻ đáp: \”Được thôi.\”
Thanh Nữ mỉm cười: \”Ừm, mời công tử theo ta.\”
Nàng cúi người nói với Y Y: \”Muội ngoan ngoãn ở lại đây, đừng chạy lung tung.\”
Y Y rất chi là oan ức nhưng vẫn gật đầu đầy đáng thương: \”Dạ.\”
Họ băng qua tiểu cảnh Thiên Thủy, rừng hoa đào rơi rụng khắp nơi.
Thanh Nữ mở lời: \”Công tử có thể quay về bên Tôn Thượng, ta thật sự rất vui.\”
…Có lẽ cả thiên hạ đều đang lo lắng thay cho chuyện tình cảm của bọn họ chăng.
Lâm Kỳ khẽ cười: \”Tỷ khách sáo rồi.\”
Thanh Nữ cụp mắt cười, nửa gương mặt lộ ra nét nhu hòa, tĩnh lặng mà xinh đẹp: \”Ta hóa thành hình người cũng đã hơn vạn năm, trước khi Tôn Thượng phá được Bất Diệt, vẫn luôn ở nơi Ân Khư.\”
\”Công tử từng nghe đến Ân Khư chưa? Nơi tận cùng của trời đất, người đời đều nói Ma Vực là địa ngục chân chính, nhưng e rằng họ chưa từng đặt chân đến Ân Khư. Không ánh sáng, không gió, không âm thanh, chẳng thể nhìn thấy gì, chẳng thể nghe thấy gì, ngoài ta và Tôn Thượng, thế giới ấy không còn ai khác.\”
Nàng ngẩng đầu, như đang hồi tưởng: \”Hơn vạn năm cứ thế trôi qua, ta rất hối hận.\” Nàng nghiêng đầu, ánh mắt trong veo nhìn Lâm Kỳ: \”Tại sao lúc trước lại khuyên Tôn Thượng nhập thế cơ chứ?\”
Ánh mắt ấy khiến tim Lâm Kỳ khẽ thắt lại.
Thanh Nữ rất nhanh đã thu ánh nhìn lại, nhẹ giọng nói: \”Nếu không nhập thế thì đã chẳng gặp công tử.\”
Lâm Kỳ im lặng lắng nghe.
\”Suốt một nghìn năm nay, người thậm chí chưa từng nói một câu.\”
\”Chỉ có vẽ tranh, tu luyện. À, người còn tự xây một tòa cung điện cho mình nữa.\”
Một tiếng cười nhẹ vang lên.
Khí thế có phần sắc bén ban nãy phút chốc tan biến sạch sẽ.
Giọng nói của Thanh Nữ vô cùng dịu nhẹ, bao oán trách hay bất mãn đều tan đi trong một tiếng thở dài sau cùng: \”…Gặp thì cũng gặp rồi. Quá khứ không thể đổi thay, thời không khó lòng quay ngược.\”
\”Cũng may là công tử đã đến.\”
Lâm Kỳ nghe xong khẽ gật đầu, mím môi nói: \”Đa tạ.\”
Thanh Nữ dừng bước trước một cửa động nhỏ.
Nàng khẽ chỉ về phía trước: \”Có lẽ công tử từng đi ngang qua nơi này, nhưng hãy vào trong xem thử đi.\”
Lâm Kỳ nhướng mày, thực ra y biết bên trong có gì. Những nét vẽ dài, ngọn đèn nhân ngư không tắt, hồi ức trường tồn cả triệu năm bất diệt.
Thanh Nữ nghiêng đầu mỉm cười rạng rỡ, thân thể dần hóa thành làn khói mờ, trong vẻ kinh ngạc của Lâm Kỳ, lặng lẽ chui vào bên trong y rồi đi thẳng tới đan điền.