Edit: Choze
Beta: Wine
Cuối cùng Ma Vực cũng có ánh sáng.
Tựa như một cuộc tu hành, một giấc mộng thoáng qua.
Hàng vạn tu sĩ mở mắt, bị ánh sáng ban ngày bất ngờ chiếu thẳng khiến lệ vương ướt mi.
Cát vàng cuồn cuộn, đồi núi mênh mông, cơn bão tàn bạo đã dừng lại, hình phạt kéo dài ngàn năm cuối cùng cũng đến hồi kết.
Những người sống trong đêm dài đã đợi được ánh sáng.
Chỉ sau một đêm, hoa Bà Sa phủ khắp Ác Linh Cốc.
Hoa đỏ như máu, cánh hoa cuộn tròn hướng lên trời, tựa như bàn tay mọc lên từ lòng đất, khắp núi khắp đồi, như một lời cầu khẩn đầy thành kính.
Tại một góc nào đó trong Ma Vực.
Thành Tu Minh sắc mặt tái nhợt, lặng lẽ nhìn ánh sáng từng chút xua tan bóng tối.
Cổ họng cậu nghẹn lại, không thốt nên lời.
Bên cạnh cậu, một kẻ già nua đang bật khóc vì mừng, quỳ sụp xuống đất, nắm từng vốc đất vàng, nước mắt lăn dài: \”Cuối cùng… cuối cùng cũng…\”
Sau sự im lặng mênh mông là cơn cuồng hoan của vạn vật.
Thành Tu Minh bỗng cảm thấy có người vỗ nhẹ vai mình.
Cậu quay đầu lại, khẽ gọi: \”Cha.\”
Trên gương mặt Thành Hải không giấu nổi nụ cười nhưng vẫn lo lắng hỏi: \”Sao vậy?\”
Ánh mắt Thành Tu Minh ngập tràn mờ mịt: \”Cha… con đang mơ sao? Chuyện này là thật ư? Ngài ấy… đã buông tha chúng ta?\”
Thành Hải nói: \”Trừ ngài ấy ra, chẳng ai làm được điều đó nữa.\”
Thành Tu Minh mấp máy môi: \”Tại sao…\”
Tại sao?
Ngày hôm đó cậu cũng có mặt.
Chỉ những ai từng thấy ngài ấy mới hiểu được khoảng cách giữa họ như trời và vực.
Trên đỉnh Thiên Phong, dưới ánh trăng sáng, cậu không kịp nhìn rõ dung nhan vị tôn giả áo đen ấy, nhưng từng câu từng chữ hắn nói đều như đánh thẳng vào linh hồn cậu.
Khi nào Thiên Đạo nói rằng chúng sinh vô tội.
Khi ấy ta sẽ buông tha cho chúng sinh.
Rõ ràng là những lời tàn khốc uy nghiêm, nhưng từ miệng vị tôn giả ấy thốt ra lại lạnh lẽo mơ hồ đến dửng dưng.
Tựa như vạn vật là kiến, còn hắn chỉ tiện tay gạt đi.
Một kẻ vô tình như vậy, vì sao lại tha thứ cho họ, cứu rỗi cả Ma Vực này?
Thành Hải nói: \”Tâm tư của người ấy há phải điều chúng ta có thể đoán được? Vui lên đi. Đã có người thử rồi, phong ấn đã gỡ bỏ, tuy áp lực vẫn còn, nhưng chỉ cần đạt đến Nguyên Anh kỳ là có thể thoát khỏi nơi này.\”
Thành Tu Minh cố gắng nở một nụ cười.
Thành Hải khẽ nhíu mày rồi lại nói: \”Nhưng giờ Ma Vực đã có ánh sáng, bão tố cũng tan rồi, đi hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.\”