[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 83: Vòng tranh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 83: Vòng tranh

Edit: Choze
Beta: Wine

Có lẽ, y thật sự chỉ là một thằng ngu mà thôi.

Từ bầu trời hạ xuống, nơi Ân Vấn Thủy dẫn y tới là đỉnh Thiên Phong.

Một vầng trăng bạc treo lơ lửng trên bầu trời, ánh sáng nhàn nhạt xua tan bóng tối, phác họa rõ dần những dãy núi mờ ảo, cũng chiếu rọi dòng sông xác trong Ác Linh Cốc.

Dòng nước đen cuộn trào, từng bọt nước lớn nổi lên, trên đó hiện ra những gương mặt người vặn vẹo, dữ tợn, chết không nhắm mắt.

Những đống xương trắng chất đống bên bờ sông, thịt thối chưa rữa hết, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn.

Lâm Kỳ im lặng thở dài: \”Sao lại chọn chỗ này chứ?\”

Vừa thối, vừa bẩn, vừa âm u.

Ân Vấn Thủy nhìn quanh, mỉm cười: \”Ừm, xem như kỷ niệm cho lần gặp lại của chúng ta.\”

Lâm Kỳ mặt lạnh như tiền.

Gặp lại?

Ồ, là cái ngày y bị quái vật truy sát đến suýt toi mạng đó hả?

Không muốn kỷ niệm chút nào.

Con đường bên bờ sông xác chẳng khác gì được chất thành từ xương trắng.

Lâm Kỳ bước từng bước, phải cẩn thận tránh đạp trúng đầu lâu, tay chân rải rác khắp nơi. Đi một lúc, y phát bực, tính ngự kiếm bay qua cho nhanh nhưng lại bị Ân Vấn Thủy kéo lại, mỉm cười lắc đầu: \”Đừng vội.\”

Lâm Kỳ thu hồi kiếm Lăng Vân, nói: \”Được thôi.\”

Trên dòng sông xác, từng bong bóng khí nổi lên rồi nổ tung, phát ra những tiếng lách tách rất nhỏ, cảnh vật quanh đây tĩnh lặng đến mức không còn chút hơi thở của sự sống. Nơi này vốn đã trải qua một trận thảm sát từ ngàn năm trước, gần đây lại bị càn quét một lượt nữa, bây giờ đến cả hồn phách cũng đã tiêu tán sạch sẽ.

Theo bước chân của Ân Vấn Thủy, linh lực điên cuồng trong Ma vực cũng dần lắng xuống, gió cát cuộn trào nay cũng dịu lại, làn gió thổi qua trở nên mềm nhẹ hẳn đi.

Chỉ có điều mùi tanh hôi theo gió mà đến, thật sự khó mà chịu nổi.

Lâm Kỳ đưa mắt nhìn quanh: \”Y Y từng nói với em phong cảnh Ma Vực thuở xưa cũng không tệ.\”

Ân Vấn Thủy ngẫm nghĩ đôi chút, đáp: \”Cũng tạm.\”

Lâm Kỳ hỏi tiếp: \”Ác Linh Cốc trước đây từng là Bà Sa hoa cốc sao?\”

Ân Vấn Thủy gật đầu: \”Ừ.\”

Lâm Kỳ thầm nghĩ, chẳng trách lần đầu đặt chân đến Bà Sa hoa cốc, y đã cảm nhận được sát khí đậm đặc, thì ra từ hàng triệu năm trước, nơi này đã từng là chiến trường đẫm máu.

Mảnh đất này chẳng biết đã bị máu nhuộm đỏ bao nhiêu lần rồi.

\”Em rất thích hoa Bà Sa à?\”

Bị hỏi như vậy Lâm Kỳ hơi khựng lại. Thích ư? Có lẽ không hẳn. Vốn dĩ y cũng chẳng mấy hứng thú với hoa cỏ, huống hồ còn là loài hoa tà khí nặng nề như thế, chưa kể…y đã từng làm chúng chết héo không biết bao lần.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.