Edit: Choze
Beta: Wine
Ân Vấn Thủy khẽ cong môi nở nụ cười, chậm rãi đứng thẳng.
Lâm Kỳ ngây ra tại chỗ, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh: \”Ha ha, vậy sao.\”
\”Đúng vậy.\” Ân Vấn Thủy cười đến cong cả đôi mắt, nhìn vành tai đỏ đến muốn nhỏ máu của Lâm Kỳ, khẽ nói: \”Không thể ngộ ra được tướng ấy, đúng là chút tiếc nuối.\”
\”……\” Lâm Kỳ còn biết nói gì đây, chỉ đành cười gượng để che giấu cơn khủng hoảng trong lòng.
Lúc đáp xuống đất, trước mắt họ là một cánh rừng rậm.
Lâm Kỳ thấy nơi này rất xa lạ, không biết nên đi hướng nào, dù sao hồi trước, y cũng chỉ quanh quẩn trong một ngôi làng nhỏ, hiểu biết về thế giới triệu năm trước gần như bằng không.
Y ngó quanh bốn phía, không biết nên chọn đường nào.
Ân Vấn Thủy nói: \”Nơi này là thành Quân Vọng, trong thành có một nhà đấu giá, em có muốn đi xem không?\”
Lâm Kỳ nghi hoặc: \”Không phải đã ngàn năm rồi người chưa đến nhân gian sao?\”
Ân Vấn Thủy mỉm cười: \”Trước kia từng đến nên nhớ.\”
Lâm Kỳ kinh ngạc: \”Chừng ấy năm mà người vẫn nhớ rõ vậy à?\”
\”Ừm.\”
Ân Vấn Thủy đáp qua loa, không nói thêm gì nữa.
Lâm Kỳ cũng không truy hỏi.
Ân Vấn Thủy rất quen thuộc với nơi này.
Ngàn năm trước, khi xảy ra Khuynh Thiên họa.
Hắn đã dùng thần thức quét qua từng ngóc ngách trên thế giới này,
Quan sát từng cành cây ngọn cỏ, chú ý đến từng chiếc lá nhỏ bé.
Vì sao?
Có lẽ chỉ để tìm một câu trả lời.
Chỉ tiếc đến giờ vẫn không tìm ra.
Hắn vẫn không biết mình nên yêu thế giới này vì điều gì.
Trong nhà đấu giá ở thành Quân Vọng đã có rất đông người tụ tập.
Có vẻ nơi đây sắp sửa tổ chức một phiên đấu giá.
Nơi đây phần lớn là tán tu, không có quy củ nghiêm ngặt như những nơi đấu giá danh tiếng, cứ cần tìm đại một chỗ mà ngồi, lúc ra giá chỉ cần hét lên là được.
Ân Vấn Thủy chẳng hề hứng thú với chốn này.
Hắn cùng Lâm Kỳ chọn một góc cao nhất, xa nhất rồi ngồi xuống.
Lần đầu tiên tham gia phiên đấu giá của thế giới triệu năm trước, Lâm Kỳ có chút phấn khích.
Đưa mắt nhìn quanh, đây mới chính là thế giới tu chân triệu năm trước trong tưởng tượng của y, linh khí dồi dào, thiên tài như lá rụng mùa thu, Kim Đan đầy đất, Trúc Cơ nhan nhản như chó chạy ngoài đường.
Nếu ở hậu thế tu sĩ Nguyên Anh đều là bảo vật trấn phái, thì ở đây, một nhà đấu giá nhỏ cũng dễ dàng thấy ba bốn tán tu Nguyên Anh, chưa kể bọn họ còn không thuộc về môn phái nào.