Edit: Choze
Beta: Wine
Vì em đấy, thần của ta.
Thần linh.
Đầu óc Lâm Kỳ rối như tơ vò.
Nụ hôn vừa rồi khiến y gần như tê liệt, chưa kịp hoàn hồn thì câu nói của Ân Vấn Thuỷ như một quả bom nổ tung trong đầu.
Ân Vấn Thủy tạo ra một không gian an toàn trong nước, khiến y có thể thở ở nơi này, bàn tay đặt nơi eo vẫn lạnh như băng, ép y dán sát vào cơ thể đối phương.
Thần linh…
Thần linh…
Còn ai gọi y như thế?
Cậu thiếu niên mà y cố tình lãng quên.
Đôi mắt giống nhau, gương mặt cũng giống.
Ngay cả nét vẽ, phong cách đều y hệt.
Đáp án dường như đã rõ ràng.
Chỉ là ngay trước khi chạm đến đáp án ấy.
Y lại bất ngờ trở nên tỉnh táo.
Tựa như dây dẫn pháo đã cháy đến cuối, xì xì… đang chờ đợi giây phút bùng nổ, đây là khoảng lặng trước trận cuồng phong.
Dưới làn nước, vạt áo lay động, mái tóc đen mượt như tơ, Lâm Kỳ chăm chú nhìn hắn.
Đôi mắt Lâm Kỳ sáng trong, con ngươi to hơn người thường một chút, khi y yên lặng mở to mắt như vậy khiến người ta cảm thấy y rất ngoan.
Ngoan đến động lòng.
Khóe môi Ân Vấn Thủy khẽ nhếch, nhưng sâu trong đôi mắt hoa đào kia lại là băng giá lạnh lùng, nỗi đau như đàn kiến cắn xé, âm ỉ lan từ tim ra khắp toàn thân.
Hắn vung tay, nước trong hồ rẽ làm đôi.
Lấy hai người làm trung tâm, nước chảy tản ra bốn phía.
Lâm Kỳ đứng sững tại chỗ, cứng đờ như tượng, hoang mang nhìn hắn, đến cả nói cũng không nói nên lời.
Dòng nước tản đi, trời xanh dần lộ ra giữa tầng mây, những cành đào nhã nhặn khẽ lay động, vài cánh hoa rơi rụng theo gió.
Ân Vấn Thủy nói: \”Ban đầu ta nghĩ, nếu em đã quên rồi thì thôi, cứ để em quên đi cũng được. Một ngàn năm đối với em mà nói có lẽ là quá dài. Dài đến mức… không còn cần phải nhớ nữa.\”
\”Chỉ là, rốt cuộc…\”, Hắn cười khẽ, \”Rốt cuộc vẫn… không cam lòng.\”
Lâm Kỳ hé môi muốn nói.
Ân Vấn Thủy nửa cười nửa không: \”Trước hết đừng vội nói gì được chứ?\”
\”Ta đoán được em định nói gì rồi, chắc là sẽ xin lỗi đúng không?\”
\”Ta…\”
Dù cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng khi phải thừa nhận, nhưng phản ứng đầu tiên của y thật sự là muốn nói câu xin lỗi.
…Xin lỗi vì đã không nhận ra ngươi.
Hoặc là, xin lỗi…vì đã không giữ được lời hứa.