Edit: Choze
Beta: Wine
Lâm Kỳ bước xuống giường, chân vừa chạm đất đã thấy bên cạnh có ai đó đã chuẩn bị sẵn một bộ y phục. Bộ đồ màu trắng, bên ngoài phủ lụa mỏng, kích cỡ vừa khít. Y mặc vào, trong lòng không khỏi ngạc nhiên vì sự chu đáo của đối phương, hơn nữa chất vải này cả đời y chưa từng thấy qua, y vung tay áo một cái, lại xoay người một vòng, hì hì, thật thú vị.
Xoay xong y đã muốn tự tát mình một cái.
\”……\”
Có cần phải trẻ con vậy không! Dù có quay lại tuổi trẻ thì cũng là mười lăm chứ có phải năm tuổi đâu! Mà bây giờ tình hình chưa rõ, ngươi vẫn còn tâm trạng vui chơi à?
Nhưng mà…
Lúc này không rõ tình hình, vậy mà y lại chẳng hề sợ hãi khi đến nơi xa lạ… Rốt cuộc là tại sao chứ?
Lâm Kỳ nhướng mày, chỉ bởi vì vị đại lão đó là Ân Vấn Thủy sao?
Lâm Kỳ rời khỏi phòng, đẩy cửa ra, trước mắt là biển mây cuồn cuộn, ánh kim rực rỡ, một nửa mặt trời ẩn sau những lớp mây dập dờn, ánh tím vàng lung linh, mây trời như gấm dệt.
So với thế giới u tối không ánh sáng của Ma Vực, khung cảnh trước mắt khiến người ta có cảm giác như cách nhau một đời.
Lâm Kỳ đưa tay che mắt rồi bước về phía trước, bậc thang mây hình vòng cung như cầu vồng, y đi rất cẩn thận, sợ lỡ bước là rơi xuống ngã chết.
Cuối cây cầu là một tòa cung điện khác.
Rộng lớn, tinh xảo.
Lâm Kỳ vừa đặt chân lên bậc thang đã nghe thấy tiếng một cô gái vang lên đầy sốt ruột: \”Ê ê ê! Mấy đứa chạy chậm chút coi! Để ta tưới nước cho đã nào!\”
Trong mắt Lâm Kỳ xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái.
Một đám… rau xanh đang nhảy nhót, hớn hở chạy về phía y, phía sau là một cô bé khoảng mười tuổi mặc áo vàng, mặt vẫn còn nét bầu bĩnh. Nàng chậm chạp đi sau đám rau, tay cầm một cái bình tưới, trợn mắt nói: \”Thành tinh rồi là giỏi lắm à? Tối nay ta nấu các ngươi hết!\”
Lâm Kỳ nhìn nàng.
Cô bé áo vàng cũng trông thấy Lâm Kỳ, bước chân khựng lại, miệng ngậm chặt, đôi mắt đen lay láy tròn xoe không chớp lấy một cái.
Lâm Kỳ đang lưỡng lự không biết có nên chào hỏi một tiếng hay không.
Cô bé áo vàng thì như thể thấy ma, hét ầm lên: \”Ngươi là cây rau nào hóa thành vậy hả? Không muốn sống nữa à, dám biến thành dáng vẻ này! Cẩn thận tôn thượng chém một kiếm là tiêu đời đấy!\”
\”Ơ… không,\” Mắt cô bé trừng to như sắp rớt ra, \”Không phải rau, trời ơi!\” \”Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi…là ai vậy hả?\”
Lâm Kỳ suy nghĩ chốc lát rồi đáp: \”Ta à, ta là người được tôn thượng cứu từ Ác Linh Cốc về… nói đơn giản thì là người qua đường đi.\”
Thật ra Lâm Kỳ cũng không tò mò về nàng lắm, nhưng vì phép lịch sự nên vẫn hỏi lại: \”Tiểu cô nương, còn ngươi thì sao?\”