Edit: Choze
Beta: Wine
Một tia đỏ như sương khói lan tràn trong đôi mắt hoa đào kia, ánh nước lấp lánh như chứa vô vàn thâm tình gửi gắm trong thinh lặng.
Khi một người đỏ mắt, bất kể biểu cảm nào cũng phảng phất nỗi tủi thân và mất mát, nhưng vẻ mặt Ân Vấn Thủy lúc này lại cực kỳ mâu thuẫn.
Hắn gọi tên Lâm Kỳ, giọng điệu lạnh nhạt không gợn sóng, nhưng đôi mắt hoa đào lại đỏ đến kỳ lạ, mà đằng sau vẻ thâm tình ấy lại là ánh nhìn bình tĩnh và cố chấp đến đáng sợ.
Lâm Kỳ chưa từng nghĩ, đôi mắt một người lại có thể chất chứa nhiều cảm xúc đến thế.
Y dè dặt hỏi: \”Người không sao chứ?\”
Ân Vấn Thủy đột ngột nắm chặt lấy cổ tay y.
Tim Lâm Kỳ suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Vãi thật! Vị đại nhân này sao tự dưng như phát điên vậy? Hắn muốn làm gì?!
Ngón tay thon dài, lạnh lẽo siết chặt lấy cổ tay mảnh mai của thiếu niên, như thể chỉ cần dùng chút sức là có thể bẻ gãy.
Ân Vấn Thủy nghiêng người áp sát, sắc đỏ trong mắt dần tan đi, chỉ còn lại bóng tối sâu như vực thẳm, hắn khẽ gọi: \”Lâm Kỳ.\”
Lâm Kỳ nghe tiếng gọi đó, da đầu tê rần, vô thức ngửa người về sau.
Tóc dài của Ân Vấn Thủy rơi xuống tay y, mát lạnh, vương chút hương nhàn nhạt, khoảng cách gần kề, tư thế thân mật, cộng thêm áp lực tỏa ra từ hắn khiến người ta không thể nhúc nhích.
Lâm Kỳ cuống lên: Mẹ ơi! Đừng kích động!
Ân Vấn Thủy nhìn y, từ đôi mắt mở to đến đôi môi khẽ hé, rồi đến gương mặt đầy ngạc nhiên.
Từng cơn đau xé tâm can như tơ lụa lại trỗi dậy, mỗi một sợi đau, trái tim hắn lại quặn thắt một nhịp.
Chờ đợi ngàn năm, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngươi một lần. Thì ra, ngươi ngoài đời…lại như vậy.
Như vậy…
Hỷ nộ rõ ràng, cảm xúc đáng yêu.
Trên mặt hắn không một nụ cười, hàng mi rũ xuống, tạo cảm giác xa cách.
Chỉ có ngón tay là chưa từng buông lỏng.
\”Núi đao biển lửa, lên trời xuống biển… ta đều không cần đâu.\”
…Ta chỉ cần ngươi.
Ân Vấn Thủy nói: \”Ở lại đi.\”
Chỉ ba chữ.
Thanh âm bình thản, không chút gợn sóng.
Lâm Kỳ: Hả?
Ân Vấn Thủy ngẩng đầu, đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp chăm chú nhìn y, nghiêm túc nói: \”Ở lại đi.\”
Lâm Kỳ:……
Y còn có thể nói gì nữa?!
Với sức như con gà yếu ớt như y, sao dám từ chối cho nổi!
Lâm Kỳ cố gắng đè nén nỗi hoảng loạn và bực bội trong lòng, gắng gượng giữ bình tĩnh, nhìn hắn nói: \”Tiền bối, ta vốn không thuộc về nơi này.\”