[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 72: Gặp lại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 72: Gặp lại

Edit: Choze
Beta: Wine

Khi vầng trăng ấy xuất hiện, toàn bộ Ma Vực rơi vào tĩnh lặng.

Ánh sáng lạnh phủ khắp càn khôn, giao hòa với một tia sáng nhỏ nhoi sinh ra giữa đất trời, dã thú ẩn mình, muôn vật nơi Ác Linh Cốc đều hoảng sợ run rẩy.

Mạnh Xá Lợi Tử gục ngã trên đất.

Các tu sĩ đang chiến đấu đồng loạt ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt dán chặt về phía Thiên Phong.

Đỉnh cao nhất của Ma Vực, đâm xuyên cả tầng mây u ám.

Một người đứng trên đỉnh núi, áo bào rộng lớn tung bay trong gió, tóc dài đen nhánh như mực, ánh trăng mờ ảo che khuất đường nét khuôn mặt, nhưng phong thái lại tuyệt thế vô song.

\”Đó là…\”

Một người trong đám đông thẫn thờ, giọng run run.

Trên vùng đất bao la của Ma Vực, cuồng phong nổi lên, những tu sĩ Xuất Khiếu ẩn cư bừng tỉnh, hung thú thời Thượng Cổ giấu mình đã lâu há miệng gầm vang.

Hào quang màu tím quanh Ác Linh Cốc chợt bùng sáng dữ dội.

Áp lực khủng khiếp khiến ác linh, yêu thú dưới chân núi run rẩy trong sợ hãi, rên rỉ, khóc lóc, ngay cả sức gào thét bỏ chạy cũng không còn.

Hắn cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống. Trong ánh trăng lạnh lẽo, hắn nhìn rõ người đang nằm trong vòng tay mình, từng đường nét khuôn mặt ấy, từng sợi mi, sợi mày…đều được thời gian ngàn năm khắc ghi tỉ mỉ tận sâu vào đáy hồn hắn, hằn sâu tận tim gan. Ánh mắt hắn lạnh như sương, như lớp băng mỏng phủ trên dung nham sôi sục.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng kết tụ linh lực, vuốt qua vết thương trên gương mặt y, xóa sạch mọi dấu tích đau đớn.

Tựa như mỗi lần gặp gỡ… đều là trong cảnh khốn cùng.

Tỷ như dưới đáy nước mờ mịt ánh sáng.

Tỷ như rừng sâu cháy rực trong mưa bão.

Lần nào gặp lại…cũng là trong lúc bầm dập thương tích.

\”Đó là…\”

Mọi người ngẩng đầu, trong lòng như có một cái tên muốn bật ra nhưng lại không thể thốt thành lời.

Giữa cơn rung chuyển như tiếng khóc than của đất trời, ánh trăng như lưỡi dao mỏng manh từng tấc từng tấc rơi xuống. Dưới chân Thiên Phong, những sinh linh ở Ác Linh Cốc từng dồn ép thiếu niên đến đường cùng, nay đều bị ánh sáng ấy nghiền nát, xương cốt tan thành tro bụi.

Trên bầu trời phía trên Ác Linh Cốc, ánh sáng tím đã gần như hóa đen, dòng sông xác chết sôi trào cũng yên lặng trở lại.

Tất cả yêu tà lệ quỷ đều hồn phi phách tán.

Một ngàn năm đã trôi qua kể từ Khuynh Thiên họa.

Một ngàn năm sau.

Kẻ đứng trên đỉnh thế gian lại một lần nữa giáng lâm, mang theo ánh trăng sáng soi, quét sạch mọi bóng tối trong Ác Linh Cốc, nghiền nát tất cả hung hồn La Sát thành tro bụi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.