[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 71: Ác Linh Cốc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 71: Ác Linh Cốc

Edit: Choze
Beta: Wine

\”……Ân Vấn Thủy?\”

Thời gian bỗng chốc như ngưng đọng.

Ngay khi y lên tiếng.

Người đàn ông khoác áo đen, tóc dài như thác nở nụ cười dịu dàng mê đắm, bàn tay đang vươn ra dừng lại giữa không trung, độ cong nơi khóe môi cố định, ngay cả ánh sáng trong đôi mắt cũng trở nên vĩnh hằng.

Ba nghìn ảo cảnh, từng tấc vỡ tan.

……Thứ không nên xuất hiện mà lại xuất hiện ở đây chắc chắn đều là giả.

……Mãnh Xá Lợi Tử có thể đọc ký ức con người.

……Những dục vọng ẩn sâu trong lòng, những cảm xúc không thể nói ra.

Tại sao?

Lâm Kỳ ngây ngẩn đưa tay ra, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay y chạm vào Ân Vấn Thủy, một luồng sức mạnh cường đại bùng nổ giữa nơi tiếp xúc, ánh sáng chói lòa xua tan mọi ảo ảnh.

Tại sao……

Tại sao……điểm tận cùng của ký ức, lại là ngươi?

Từ \”chấn động\” cũng không đủ để hình dung vẻ mặt của Lâm Kỳ lúc này, trong đầu y vô cùng hỗn loạn.

Khi ảo cảnh tan biến, cuối cùng y cũng nhìn thấy chân tướng, con đường y vừa đi, hóa ra là đường tiến về phía vực sâu.

Giờ phút này, y đã cách cuộc chiến với Mãnh Xá Lợi Tử rất xa.

Tia sáng yếu ớt duy nhất của Ma Vực soi rõ từng tấc đất ở nơi này.

Y lơ lửng giữa không trung, xung quanh không có lấy một điểm đặt chân, những cơn gió đen kịt từ dưới thổi thốc lên.

Gió rít mạnh đến mức làm tai y rỉ máu, mang theo tiếng cười quái dị, tiếng khóc ai oán, phía dưới có hàng vạn bàn tay đang giơ lên, điên cuồng kéo y xuống. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi xác thối ngập tràn, ma quỷ hoành hành khắp nơi, xương trắng chất thành núi, máu hòa vào dòng sông xác chết.

Ác Linh Cốc.

Y đang ở phía trên Ác Linh Cốc.

Lâm Kỳ lao về phía trước, muốn thoát khỏi nơi này, nhưng phía trước lại có một tầng cấm chế thần bí rộng lớn, phong bế hoàn toàn đường sống của y.

Là cấm chế do vị Tôn Giả kia đặt xuống.

Cấm chế của tu sĩ Đại Thừa kỳ.

Ngón tay Lâm Kỳ khẽ chạm vào tầng phong ấn màu tím nhạt, chỉ một cái đụng khẽ thôi, đã đủ để y cảm nhận được luồng sức mạnh khiến người ta không thể không khuỵu gối thần phục.

Y cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch.

Y bị nhốt trong Ác Linh Cốc, chốn địa ngục mười phương, nơi vạn quỷ tụ hội!

Tới giờ khắc này, y mới thật sự kinh hoảng. Cái bóng của tử vong nặng nề bao trùm toàn thân. Y run sợ, hối hận, nhưng nhiều hơn cả là oán trách chính mình. Ác Linh Cốc, vùng đất hung hiểm từ hàng triệu năm trước, với năng lực mọn hèn như y, sao có thể mơ tưởng sống sót rời khỏi? Cớ sao biết rõ là ảo cảnh mà vẫn đưa tay chạm vào? Cớ sao hiểu rõ là giả dối mà vẫn cố chấp tiến lên?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.