[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 68: Vị kia – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 68: Vị kia

Edit: Choze
Beta: Wine 

Sau khi tìm hiểu đôi chút, Lâm Kỳ biết được vị tiền bối Nguyên Anh này tên là Thành Hải.

Y cũng thăm dò ra hiện tại là một nghìn năm sau Khuynh Thiên họa, là thời điểm Ma Vực loạn lạc và hỗn loạn nhất.

Một nghìn năm sau……

Ánh sáng yếu ớt soi rọi mặt đất, bên tai là tiếng gió rít dai dẳng, những rặng núi đen kịt kéo dài bất tận, ngoại trừ màu đen, nơi này chẳng còn màu sắc nào khác.

Lâm Kỳ lặng lẽ đi sau đoàn người, nhìn linh lực xẹt qua trong không trung, cảm thấy suy nghĩ của mình dường như đông cứng lại, một cảm giác cực kỳ hoang đường dâng lên.

Một nghìn năm sau Khuynh Thiên họa đối với y vẫn chỉ là triệu năm trước, nhưng hiện giờ, mọi thứ đều chân thực, gió là thật, thời gian là thật, không gian là thật, mà y… cũng là thật.

Nhưng y lại là biến số ngoài lục hợp, vậy lịch sử có sự tham gia của y… liệu có còn là lịch sử chân chính hay không?

Lâm Kỳ khẽ nhếch môi, sau cú sốc cực lớn, bây giờ y chỉ còn lại sự tê dại: Tại sao một sinh viên kỹ thuật như y lại cứ phải trăn trở những vấn đề này suốt thế nhỉ?

Đến khi y hoàn hồn Thành Hải đã dừng bước, đứng trước một khoảng đất bằng phẳng.

Khoảng đất này rất rộng, xung quanh không có ngọn núi nào chắn tầm nhìn, khung cảnh mịt mù hỗn loạn, Lâm Kỳ chỉ thấy một biển người đen kịt vây quanh một con cự xà ba đầu vừa bị giết chết.

Lâm Kỳ nghi hoặc: \”Họ đang làm gì vậy?\”

Y cũng không rõ người bên cạnh mình là ai, nhưng nghe giọng thì có lẽ là một nữ tu, nàng thuận miệng đáp: \”Còn làm gì nữa? Chia thịt chứ sao! Ngươi có biết không, con mãng xà ba đầu này là dị thú Thượng Cổ, ăn thịt nó có thể hấp thu linh lực tương đương mười mấy năm khổ tu đấy.\”

Lâm Kỳ gật gù, đúng là lợi hại thật.

Một nhóm kiếm tu đã rút kiếm ra làm đao, bắt đầu xẻ thịt mãng xà thành từng khối, phân phát cho các tu sĩ ngồi vây quanh. Lâm Kỳ đi theo Thành Hải, cũng tìm một chỗ ngồi xuống, bên phải y là nữ tu vừa nãy, còn bên trái là Thành Tu Minh.

Lâm Kỳ không có ấn tượng tốt cũng chẳng có ấn tượng xấu với thiếu niên này, hoàn toàn không có ý định giao tiếp.

Chỉ là Thành Tu Minh lại thấp thỏm không yên, ngồi bên cạnh mà như ngồi trên đống lửa, cậu do dự một hồi lâu, cuối cùng cắn răng, nói lí nhí như muỗi kêu: \”Xin lỗi.\”

Lâm Kỳ đang chăm chú nhìn miếng thịt rắn sống trong tay, suy nghĩ xem nên cắn từ đâu, nhất thời không nghe rõ.

\”Hả?\”

Mặt Thành Tu Minh đỏ bừng, quyết định hét lên: \”Ta nói là xin lỗi!\”

Lâm Kỳ nhìn miếng thịt rắn còn rỉ máu trong tay, bỗng bật cười, cứ tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, y nhẹ giọng đáp: \”Không sao, ta không trách ngươi.\”

Ai mà không từng có lúc trẻ con bồng bột, khi y mười ba mười bốn tuổi cũng là cái kiểu làm người ta thấy ghét như vậy thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.