[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 67: Đại chiến – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 67: Đại chiến

Edit: Choze
Beta: Wine

Lâm Kỳ hơi hoang mang.

Giữa vùng đất rộng lớn và mênh mông này, Lâm Kỳ nhờ vào chút ánh sáng le lói mới loáng thoáng nhận ra bóng dáng những dãy núi trải dài. Bão tố thét gào, linh lực hỗn loạn cuộn trào khắp nơi. Cảm giác này… giống hệt nơi mà y đã rơi xuống khi nhảy xuống miệng núi lửa từ đại vực thứ ba.

Chỉ là mức độ nguy hiểm dường như đã tăng lên gấp mười lần!

Lâm Kỳ có thể cảm nhận rõ rệt mối nguy này, nhưng điều khiến y kinh ngạc là tại sao những cơn bão nơi đây lại không gây tổn thương nhiều bằng vùng hư không kia?

Lẽ nào… chuyện này có liên quan đến việc kinh mạch của y đã được củng cố chỉ sau một đêm trong bí cảnh?

Nếu vậy… chắc hẳn đây cũng coi như là một cơ duyên?

Nghĩ đến bí cảnh ấy, Lâm Kỳ lại chợt nhớ đến cậu bé kia.

Trong lòng chợt thấy khó chịu, có chút đau lòng, lại có chút sầu não, tâm trạng phức tạp vô cùng.

Y thấy hơi hối hận, tại sao lại đồng ý gặp mặt? Rõ ràng chỉ muốn kết thúc trong êm đẹp, vậy mà bây giờ e là đã trở thành ký ức đau thương nhất của cậu bé ấy.

Thôi vậy. Lâm Kỳ thở dài, lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ rối ren.

Chủ nhân của bí cảnh kia rốt cuộc nghĩ gì mà đặt ngôi làng ấy vào đó? Chẳng lẽ là để ghi chép quá khứ, lưu giữ như một đoạn hồi ức? Chẳng lẽ hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày có một người từ thế giới bên ngoài đến, nhìn thấy và thay đổi lịch sử sao?

Khoan đã.

Thay đổi lịch sử?

……Ý nghĩ này bất chợt lóe lên khiến Lâm Kỳ rơi vào trầm tư.

Vậy y đã xuất hiện bên cạnh cậu bé đó với tư cách gì?

Những bức tranh y vẽ, những dấu vết y để lại… chẳng lẽ thật sự lưu vào lịch sử hàng triệu năm trước ư?

Trận cuồng phong không hề gây thương tổn, chỉ lướt qua làm tóc và áo choàng y khẽ tung bay.

Lâm Kỳ chôn chân tại chỗ, mơ hồ cảm thấy bản thân như đã hiểu gì đó, nhưng mà cũng chẳng hiểu gì cả. Thời gian, không gian, đó là huyền diệu của Thiên Đạo, là ngộ đạo của tu sĩ Đại thừa, bây giờ y còn chưa đủ tư cách để chạm đến dù chỉ là một góc.

Một tiếng gầm giận dữ cắt ngang mạch suy nghĩ của Lâm Kỳ.

Mặt đất khẽ rung chuyển như thể có một dị thú nào đó đang trỗi dậy từ phía sau dãy núi trước mặt y.

Ánh mắt Lâm Kỳ trầm xuống, lập tức xốc lại tinh thần, tập trung vào tình huống trước mắt. Trước khi kịp xác định đây là đâu, y cúi đầu nhìn bản thân, phát quan đã rơi mất, tóc tai rối bù, y phục rộng thùng thình.

Y cúi đầu nhìn tay mình, dù chỉ có thể thấy được một cái bóng mờ nhưng vẫn đủ để khiến y sụp đổ.

Mẹ nó!

Y…quay về mười lăm tuổi rồi sao?!

Chó thật! Không muốn đâu! Mười lăm tuổi y trông yếu nhớt thấy gớm!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.