Edit: Choze
Beta: Wine
Vạn vạn năm trôi qua, biển xanh hóa nương dâu, duy chỉ có một thanh kiếm theo hắn từ thuở ban đầu đến tận cùng.
Tên cõi trần đã bị lãng quên từ lâu, chỉ bởi khi xưa hắn đột phá Đại Thừa ở di tích Ân Khư, kiếm danh Vấn Thủy, thế nên hắn bèn lấy họ Ân, tên Vấn Thủy.
Hắn sinh ra nơi vực sâu, lục căn thanh tịnh, thất tình lục dục đã bị cắt đứt từ khi Kiếm Tâm thành hình. Từ đó trăm năm, ngàn năm, vạn năm, vạn vạn năm đều một lòng cầu đạo, chưa từng gợn sóng.
….Cho đến khi kiếm ý bế tắc ở cảnh giới Bất Diệt.
Kiếm ý có bốn bậc: Đăng Đường, Vô Cực, Nhập Chân, Bất Diệt. Đăng Đường là hình, Vô Cực là thanh, Nhập Chân là tình, Bất Diệt là tướng.
Ngộ được \”tướng\” mới có thể phá Bất Diệt.
Mà \”tướng\” là gì? Là muôn mặt của nhân thế, là vạn tướng của chúng sinh.
Nhưng từ khi sinh ra, hắn vốn không có tham, sân, si, oán, thì làm sao có thể lĩnh ngộ được \”tướng\”?
Thanh Nữ bảo hắn: \”Tôn thượng, sao ngài không nhập thế?\”
Nhập thế ư?
Đôi mắt hắn lướt qua thân kiếm Vấn Thủy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
…Cũng được.
Hắn giáng thế, tự che đi đôi mắt, phong ấn ký ức, một tia linh lực hóa thành một tu sĩ dẫn hắn đến một thôn làng nhân gian.
Có lẽ việc hắn nhập thế là nghịch lại thiên đạo, khoảnh khắc hóa thành trẻ con, thiên đạo giáng xuống một lời nguyền. Hắn dùng toàn bộ tu vi để chống lại nhưng cũng chỉ có thể giảm bớt đôi phần, vẫn định trước là sẽ chết yểu.
Hắn chưa từng có tuổi thơ, đây chính là thời thơ ấu hắn dành cho chính mình.
Ký ức thời niên thiếu mơ hồ, nhưng mỗi khoảnh khắc vui buồn hắn đều khắc cốt ghi tâm.
Lần đầu tiên nhận được sự giúp đỡ thiện ý, thì ra sẽ có một dòng nước ấm chảy khắp thân thể.
Lần đầu tiên được ai đó xoa đầu trìu mến, dịu dàng gọi tên, thì ra sẽ có một niềm vui len lỏi vào tâm khảm.
Chỉ là niềm vui ấy quá ngắn ngủi, ngắn ngủi đến mức những gì hắn nhận được không phải là hạnh phúc dài lâu mà là nỗi đau chân thực.
\”Chúng ta giữ con lại, ba năm sau con chính là con trai nhà họ Lục. Ai dám bắt nạt con, cứ bảo cha con đánh hắn!\”
\”Này, thằng nhóc mù, đưa tay ra, ta dạy ngươi gấp sao. Ê ê ê, đừng nhúc nhích! Đừng căng thẳng! Ta cầm tay ngươi dạy, đúng rồi, như thế này, rồi thế này…\”
\”Sau này phải ngoan một chút, thân là một nam tử hán trong nhà, không thể khiến họ lo lắng nữa đâu.\”
……Được.
Hắn mấp máy môi nhưng không thể phát ra tiếng, chỉ có cơn gió lùa vào khoang miệng, cuộn một vòng rồi lặng lẽ rút đi.
Hắn sống trong một chiếc hộp đen, chẳng hiểu gì cả, chỉ có thể cảm nhận hơi ấm bên ngoài, hắn cẩn thận vươn tay, cố nén nỗi hoảng sợ trong lòng, nhưng cuối cùng chiếc hộp đen ấy vẫn không để hắn thoát ra.