[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 65: Hoa…Tặng người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 65: Hoa...Tặng người

Edit: Choze
Beta: Wine

Càng gần đến ngày hẹn cậu bé càng háo hức, cậu ngồi bên bờ sông, bứt từng cọng cỏ, gấp thành những ngôi sao nhỏ. Một cái, hai cái…cỏ nước len lỏi giữa những ngón tay non nớt, đôi mắt cậu rũ xuống dưới ánh trăng, dáng vẻ chuyên chú đến ngoan ngoãn.

Lâm Kỳ ngồi ngay cạnh vừa kết thúc một ngày tu luyện, y mở mắt, thở dài một hơi.

Gió đêm dịu dàng.

Cậu bé hơi khựng lại, cảm giác được điều gì đó, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn về phía trước: \”Người xong rồi ạ?\”

Lâm Kỳ bị những ngôi sao nhỏ trên tay cậu thu hút, y cầm một cái lên ngắm nghía. Tuy cọng cỏ hơi ngắn, nhưng ngôi sao lại nhỏ nhắn tinh xảo.

Thiếu niên hơi ngượng ngùng, đầu ngón tay vô thức vân vê nhánh cỏ bên cạnh: \”Cái này… là tỷ tỷ nhà họ Lục dạy ta.\”

Lâm Kỳ: Thì ra còn là một đứa bé khéo tay.

Căng thẳng gì chứ?

Y đặt ngôi sao xuống, nhúng tay vào nước, vẽ lên mặt đất một chữ \”b\”, tượng trưng cho ngón tay cái giơ lên khen ngợi.

Cậu bé nhìn mà chẳng hiểu gì, cũng không dám hỏi, chỉ dè dặt đoán: \”Người… đang khen ta sao?\”

Hỏi xong, mặt cậu đỏ bừng.

Lâm Kỳ hơi ngẩn ra rồi bật cười, dùng ngón tay còn ướt chạm nhẹ lên mu bàn tay cậu.

Trong lòng nghĩ thầm: Đúng là một đứa trẻ dễ xấu hổ, nhóc con, thế này rất dễ làm người ta muốn trêu đấy nhé.

Giọt nước nhỏ xuống tay, cậu bé bỗng nín thở, cảm giác chỗ bị chạm vào như nóng lên, nóng đến mức cả linh hồn cũng run rẩy, một cảm giác chua xót kỳ lạ dâng trào trong lòng.

Mặt cậu đỏ lựng, vội vã đưa tay che đi.

\”Người… người lần sau đừng làm vậy nữa.\”

Đừng làm vậy nữa…

\”Dùng cành cây hay lá cây là được rồi, đừng… đừng chạm vào ta.\”

Đúng là y như cây mắc cỡ.

Lâm Kỳ bật cười, thật sự quá thú vị.

Y vươn tay chọc vào má cậu, thực ra cũng chẳng chạm tới, nhưng giọt nước trên đầu ngón tay lại truyền đến cảm giác tiếp xúc.

Cậu bé hạ tay xuống, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ươn ướt, cứ như sắp bị ức hiếp đến bật khóc.

Vừa đáng thương, vừa ấm ức.

Lâm Kỳ:……

Khoan đã, sao tự dưng lại dâng lên cảm giác tội lỗi thế này? Vị thần giả mạo lúng túng rút tay về, cố gắng tìm lại phong thái của một vị thần chân chính.

Hồi lâu cậu bé mới bình tĩnh lại, sau đó cúi đầu xếp từng ngôi sao nhỏ thành vòng tròn rồi dùng một sợi cỏ dài xuyên qua làm thành một chiếc vòng tay.

Tặng một món quà rẻ tiền như vậy, thật sự khiến người ta rất ngại ngùng. Chỉ là, chẳng phải thần linh ở khắp mọi nơi sao? Làm sao có thể giấu được người đây?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.