[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 63: Thế giới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 63: Thế giới

Edit: Choze
Beta: Wine

Ba ngày sau… đứng tại nơi đây…

Ý thức của Lâm Kỳ chìm vào bóng tối. Ngay cả khi hôn mê, bàn tay chàng thanh niên áo trắng vẫn không rời khỏi thanh kiếm, mái tóc đen xõa dài trên đất, đôi mày cau lại, dường như vẫn đang chống chọi với nỗi đau.

Nụ cười trên khuôn mặt cậu bé dần tắt, đôi mắt hoa đào lạnh lùng rũ xuống, nhìn chằm chằm thanh niên nửa quỳ trước mặt.

Thật lâu sau, cậu bất chợt nhíu mày.

Lại nữa rồi, cái cảm giác tồi tệ đó.

Cậu bé đưa tay ra, đầu ngón tay đầy vết thương khẽ tụ lại ánh sáng dịu dàng như ánh trăng.

Ngón trỏ chạm vào giữa chân mày của y.

Dù không thể thực sự chạm vào người ấy, nhưng khoảnh khắc đó tựa như điện giật, ngón tay cậu không kìm được mà run rẩy.

Cậu rũ mắt, khẽ thì thầm: \”Tại sao…\”

Ánh sáng chậm rãi rót vào ấn đường của y, dòng chảy mát lành len lỏi qua kinh mạch, đan điền, phủ tạng. Sắc thái đau đớn trên mặt Lâm Kỳ dần tan biến, ánh sáng len lỏi vào từng mạch máu, ôm ấp, xoa dịu mọi đau đớn, thậm chí còn cuồn cuộn củng cố sự dẻo dai của kinh mạch. Đối với một tu sĩ, đây là phúc lành trời ban.

Thiếu niên nhẹ nhàng đẩy một cái, bàn tay đang nắm chặt kiếm của Lâm Kỳ buông lỏng, thuận thế ngã xuống đất.

Cậu lạnh nhạt cúi đầu, nhìn bông hoa Bà Sa trong tay, \”Ngộ đạo… Ta đã thấu rõ lòng người hiểm ác.\”

Ngón tay cậu siết chặt, bông hoa Bà Sa trong tay hóa thành ánh sao, dần dần tan biến trong không khí, không còn dấu vết.

\”Vậy tại sao… ngươi lại xuất hiện?\”

Bóng cây bắt đầu lay động, ánh trăng dần khuất, nơi chân trời le lói ánh bình minh nhạt nhòa, gió nổi lên, thời gian lại tiếp tục trôi.

Khi Lâm Kỳ tỉnh lại chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, cơ thể nhẹ nhõm một cách lạ kỳ, y ngồi trên thảm cỏ, hơi ngơ ngác nhìn xung quanh, chợt thấy Lăng Vân kiếm của mình vẫn đang cắm dưới đất từ tối qua, sắc mặt lập tức biến đổi …… Đệt! Lăng Vân, bảo bối của y!

Y vội rút kiếm ra, cẩn thận dùng tà áo lau sạch vết bẩn trên thân kiếm rồi cất nó vào vỏ với ánh mắt đau lòng.

Y quay đầu nhìn quanh, thấy cậu bé vẫn đang say ngủ bên hồ nước.

Một cơn đau đầu ập đến, những ký ức của đêm qua lập tức ùa về: chạm trán nhóm tám người, bị vây trong kết giới, con trai trưởng thôn, Thăng Linh Đan, một kiếm xuyên đầu, vội vã chạy đến, cậu thiếu niên ngồi trên đống xương trắng dưới ánh trăng, cầm đóa hoa mỉm cười với y, cùng với câu nói cuối cùng trước khi ngất đi \”Ba ngày sau… hãy đứng tại đây.\”

Lâm Kỳ:……

Đúng là một đêm phong phú nhiều sắc màu….. Cái đéo gì thế này?!

Đầu y lại bắt đầu đau.

Y đi ra bờ sông, vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo hơn, miệng lẩm bẩm: \”Chẳng lẽ là mơ?\” Nhưng không thể nào, làm sao giấc mơ có thể chân thật đến thế, hơn nữa y vẫn còn ôm trong ngực nắm đất kia! Chẳng lẽ nắm đất đó cũng là giả?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.