[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 62: Đoản mệnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 62: Đoản mệnh

Edit: Choze
Beta: Wine

Thời gian ngưng đọng, vạn vật lặng im.

Lâm Kỳ cảm thấy máu trong lồng ngực sôi trào, linh lực y tăng thêm từ viên Thăng Linh Đan chưa kịp tiêu hóa hết, giờ lại bị phản phệ, ngũ tạng đau nhói như bị kéo căng từng sợi một.

Y nhìn cậu bé đang ngồi trên đống xương trắng trước mặt, phản ứng đầu tiên không phải kinh ngạc hay nghi hoặc mà là lo lắng, gấp gáp quan sát nó từ trên xuống dưới. Thấy quần áo nó dù có rách vài chỗ nhưng không có dấu vết bị cưỡng ép, trái tim lo lắng cuối cùng cũng thả lỏng. May quá, vẫn kịp. Đáng lẽ y nên giết chết tên cầm thú kia ngay từ đầu. Toàn bộ sức lực rút cạn như thủy triều rút đi, lúc này Lâm Kỳ mới nhận ra mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả áo.

Y nhắm mắt lại một lát rồi lại mở ra, mệt mỏi nói: \”Xin lỗi, ta đến muộn.\”

Một câu nói, gói trọn nỗi ân hận trong lòng và những cảm xúc không sao gọi tên.

Cậu bé ngẩn người, ánh mắt trở nên kỳ lạ, sau đó khóe môi cong lên khẽ cười.

Ánh trăng dịu dàng lan tỏa, mơ hồ tôn lên bóng dáng nó.

Nó ngồi trên đống xương trắng, nhìn về phía Lâm Kỳ, đôi mắt không có tròng nhưng ánh lên thần sắc, nói: \”Lần đầu gặp mặt, thần linh kính mến.\”

Bốn chữ \”thần linh kính mến\” thốt ra từ đôi môi, mang theo chút ý cười lại pha chút ý vị khó đoán.

Lâm Kỳ chỉ thả lỏng trong chớp mắt, sắc mặt y lập tức trầm xuống, lưng thẳng tắp, thanh kiếm Lăng Vân trong tay chỉ thẳng vào giữa trán cậu bé, ánh mắt lạnh lẽo: \”Ngươi là ai?\”

Cậu bé nhìn mũi kiếm, nở một nụ cười đầy suy tư: \”Chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.\”

Lâm Kỳ không có ý định nói chuyện tử tế với nó. Trải qua đêm dài sóng gió, cơ thể y đã mệt mỏi đến cực hạn, chỉ còn dựa vào chút sức lực miễn cưỡng chống đỡ mới có thể đứng vững.

Giọng y lạnh như băng: \”Cút ra khỏi cơ thể đó.\”

Cậu bé nhảy xuống từ đống xương, cúi đầu, ánh mắt lướt qua bức vẽ chưa bị xóa trên mặt đất…một bức tranh đơn sơ, thô thiển, nét vẽ nguệch ngoạc như trẻ con. Ký ức của hắn và cậu bé chưa hoàn toàn dung hòa, vậy nên khi nhìn bức tranh hắn chỉ cảm thấy có chút thú vị.

Sau sự thú vị là một chút nghi hoặc.

\”Đáng sao?\”

Giọng hắn nhẹ nhàng vang lên: \”Chẳng qua chỉ là một sao chổi tai họa, thọ mệnh không quá mười năm, ý nghĩa của việc nó sinh ra chỉ là để chịu khổ. Ngươi vì một người chắc chắn sẽ chết mà tốn nhiều sức lực như vậy làm gì? Hơn nữa,\” Hắn mỉm cười, \”Nó cũng chẳng đáng thương đâu. Kết cục thê lương của nhà họ Lục, ngươi không biết sao, thần linh kính mến?\”

Hắn vốn định lấy tư thái người ngoài cuộc, thản nhiên như mây trôi nước chảy mà nói ra những lời này.

Nhưng đến đoạn cuối, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia cảm xúc lạ lẫm, dày đặc như tơ nhện, cảm giác thật kỳ quái, lồng ngực chợt nặng nề, trái tim đau nhói, thậm chí cổ họng còn hơi khô khốc…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.