Edit: Choze
Beta: Wine
Cậu bé nhận được lời đảm bảo, sau khi ăn xong nó không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ mà thiếp đi. Có lẽ thực sự quá mệt, đã rất lâu rồi nó không được nghỉ ngơi, lần này nó ngủ rất yên bình. Cơ thể nghiêng sang một bên, một tay khẽ phủ lên chiếc hố nhỏ nơi đặt đóa hoa, nó nở nụ cười trong trẻo mãn nguyện. Ánh trăng dịu dàng rơi trên làn da trắng trẻo của nó, ngay cả tiếng gió cũng trở nên tĩnh lặng, hơi thở nhẹ nhàng.
Từng tia lửa trong đống lửa không ngừng nhảy nhót, phát ra tiếng tách tách.
Thấy nó đã chìm vào giấc ngủ, Lâm Kỳ cảm thấy thời cơ đã đến. Lò của người thường không đủ mạnh để luyện chế đan dược, y cần tự tìm bùn đất sau đó dùng linh lực nhào nặn thành một chiếc lò luyện nhỏ.
Y gia cố thêm một tầng kết giới quanh cậu bé, đảm bảo trong vòng sáu giờ tới, không người hay thú nào có thể tiếp cận.
Sáu giờ là đủ để y quay lại.
Lâm Kỳ nói một câu \”ngủ ngon\”, sau đó cầm kiếm rời đi.
Y vừa đi vừa tìm, cuối cùng cũng tìm được một nơi vừa có bùn đất sền sệt vừa cách xa thôn làng.
Càng đi xa, y càng cảm nhận được một cảm giác hoang đường.
Từng giây từng phút ở bên cậu bé đều chân thật đến lạ, nhưng thế giới đó rõ ràng không tồn tại.
Giữa họ cách nhau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Lâm Kỳ từng đứng trên cao quan sát, phát hiện ngôi làng này thực chất chỉ là một cái bóng từ hàng triệu năm trước. Người trong làng khi ra khỏi thôn đi vào thành trấn sẽ hoàn toàn biến mất, còn người bên ngoài bước vào thì như thể vừa xuất hiện từ hư không.
Vô lý.
Y cúi đầu nhổ cỏ tạo thành một khoảng đất trống, thầm nghĩ: Thôi kệ, mặc kệ thật giả ra sao, y muốn giúp thì cứ giúp thôi, cần gì phải có lý do chứ.
Y dùng nhành cây gạt một mảng đất lớn bỏ vào túi trữ vật, trong lúc vô ý y gạt phải vài con giun đất. Lâm Kỳ vốn sợ rắn, cũng rất ghê tởm mấy sinh vật dài ngoằng nhớp nháp thế này, y khều mấy con giun ra tiện tay ném thẳng vào lùm cây thấp phía sau.
Bốn phía im lặng như tờ, tiếng những con giun đất rơi trên lá cây tạo nên chút âm thanh khẽ khàng.
Sau âm thanh ấy có tiếng người rì rầm truyền tới, nhưng khoảng cách khá xa nên y nghe không rõ nội dung.
Có người.
Động tác của Lâm Kỳ khựng lại, lòng trầm xuống. Giữa đêm khuya thế này, còn ai sẽ ra đây?
Y buộc túi trữ vật lại, nhét vào trong ngực rồi nhanh chóng nhảy lên một cái cây lớn, ẩn mình trong tán lá.
Đám người kia quả nhiên đang tiến về hướng này, càng đến gần, tiếng trò chuyện càng rõ. Lâm Kỳ ở trên cây quan sát cũng thấy rõ mồn một.
Ánh mắt y dần trở nên lạnh lùng.
Có tám người. Tất cả đều là tu sĩ Trúc Cơ. Trong số đó có vài người Lâm Kỳ nhận ra, một người là tu sĩ áo xanh từng đứng trước y ở miệng núi lửa, một người khác là kẻ đã cố gắng kéo y vào phe trong lúc ở trên phi thuyền. Mấy người còn lại cũng khá quen mặt.