[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê – Chương 56: Thần linh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full/Đm Edit] Làm Thế Nào Để Tránh Xa Vai Chính Vạn Người Mê - Chương 56: Thần linh

Edit: Choze
Beta: Wine

Không ngờ lại có thể hiểu được ý nghĩa mà y muốn truyền tải từ phong cách kỳ quái này.

Thằng bé này quả thật không tầm thường.

Nó mím môi, dường như đang chờ đợi câu trả lời của y, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lạnh lùng.

Có vẻ nó thích dùng vẻ lạnh lùng để che giấu bản thân, nhưng những thoáng biểu cảm lại vô tình phơi bày tâm tư, như sự căng thẳng đang hiện rõ vào lúc này.

Căng thẳng đến nỗi hô hấp cũng bất ổn, dù cố kiềm chế nhưng vẫn không thể che giấu.

Lâm Kỳ nghĩ thằng bé cười lên chắc sẽ dễ thương hơn một chút.

Y dùng cành cây khẽ chọc vào mặt nó, tránh chỗ bị thương, chạm nhẹ hai cái, xem như đáp lại.

Thằng bé cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh che đi cơ thể đầy vết thương, nó ôm lấy cánh tay phải bị thương, đứng dậy, bước chân loạng choạng, người khẽ lắc lư. Lâm Kỳ lo đến thắt cả ruột, sợ nó ngã lăn ra, vội giơ cành cây ra gần tay nó, ra hiệu nắm lấy mà bước theo.

Thằng bé do dự đứng yên, Lâm Kỳ nhướng mày, không hiểu nó đang lưỡng lự điều gì.

\”Ngài…muốn đưa ta đi sao?\”

Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào đượm nét u ám, nhưng Lâm Kỳ lại cảm nhận được ánh nhìn kiên định và cố chấp tựa như một tia sáng yếu ớt trong vực sâu, ẩn chứa sự nặng nề khó nói, thứ nặng nề ấy quét qua tâm trí, khiến y không khỏi xót xa.

Tựa như sương sớm nhẹ rơi trên cánh hoa.

Thoáng qua, nhưng lại xoay vần không dứt.

Lâm Kỳ thở dài, dùng cành cây ấn nhẹ vào lòng bàn tay thằng bé, nó nhanh chóng hiểu ra, từ từ thả lỏng tay, lòng bàn tay nhỏ đầy vết máu chồng chất, vết cũ vết mới đan xen, sâu đến mức có thể nhìn thấy cả xương. Lâm Kỳ cảm thấy nghẹn ở cổ, vốn định vẽ gì đó trong lòng bàn tay nó để nó tin mình, nhưng giờ thì chẳng biết vẽ gì.

\”…Oán hận gì mà lại nỡ nguyền rủa một đứa trẻ đến nỗi này.\”

Lâm Kỳ lẩm bẩm.

Y dùng cành cây cọ nhẹ lên mu bàn tay thằng bé, ra hiệu để nó nắm lấy. Đứa trẻ này quả là hiểu ý y, ngón tay nó nắm chặt lấy cành gỗ, thật chặt, chặt đến mức vỏ cây xù xì cọ vào vết thương còn mới, dù đau nhói cũng không buông.

Nhìn lực nắm của nó, Lâm Kỳ có chút khó chịu.

Thằng bé cắn môi nhưng không hề có ý buông lỏng, nó hít một hơi thật sâu, giọng run run: \”Chúng ta, đi thôi.\”

…Vậy thì đi thôi.

Lâm Kỳ bước chậm rãi dẫn đường phía trước, phía sau kéo cành cây nối với tay thằng bé. Y cố ý kiểm soát tốc độ của mình, mong giảm bớt đau đớn cho nó.

Thằng bé không nói gì, im lặng đi sau lưng y, những năm tháng bị hành hạ, bị xua đuổi, bị bỏ rơi khiến nó bọc tất cả sự mềm yếu trong lớp vỏ lạnh lùng, cô độc. Đời nó như bước đi giữa băng tuyết, mỗi bước đều gian nan, nó biết bản thân mang điềm xấu, chỉ đem lại bất hạnh cho người khác, nên cũng chẳng dám mong ấm áp từ ai.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.