Edit: Choze
Beta: Wine
….Không ổn! Không ổn chút nào!
Giờ đây thần kinh của Lâm Kỳ như dây pháo, chỉ cần động nhẹ là nổ tung, y rút lại đánh giá về Ân Vấn Thủy trước đây. Người này vốn không bình thường chút nào, đúng là kẻ điên, hắn đúng là kẻ điên mà.
Nội tâm của Lâm Kỳ có thể nói là vừa sụp đổ vừa uất ức.
Hình ảnh vừa rồi Ân Vấn Thủy bóp cằm y, sau đó cúi sát xuống, ánh mắt lạnh lùng quyến rũ cùng những lời nói bình tĩnh đầy đe dọa cứ mãi hiện lên trong đầu y.
… Ta muốn huynh trong nghẹn ngào gọi tên của ta.
… Bây giờ huynh hiểu rồi chứ, tâm ý của ta đối với huynh.
Đm!
Tên này điên rồi!
Ban đầu Lâm Kỳ còn ngây ngốc, nhưng rồi y bắt đầu nổi giận, đôi tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu, rõ là thẹn quá hóa giận.
Ân Vấn Thủy ngồi phía bên kia bàn đan tay lại, vui vẻ nhìn Lâm Kỳ biến sắc liên tục.
Vừa rồi hắn thật sự muốn hôn y…
Ép chặt lấy y, chiếm hữu y, dùng đầu lưỡi miêu tả từng góc cạnh nơi môi răng y, khám phá từng ngóc ngách. Hoặc có thể dùng răng, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ cắn rách đôi môi y, để máu lan tỏa giữa hai người, hòa quyện cùng nước bọt, thấm vào linh hồn.
Nhưng kể cả một nụ hôn qua loa thì giờ hắn cũng không làm được, dù quen biết chưa lâu, nhưng tình cảm bộc phát trong hắn như nham thạch dưới lòng đất lặng yên cả triệu năm, nóng bỏng và cuồng nhiệt đến mức chính hắn cũng không ngờ tới.
Càng đến gần, cảm giác đó càng rõ ràng.
Nhưng, bây giờ vẫn chưa phải lúc, hắn tự nhủ, không cần vội.
Có lẽ nếu tối nay hắn hôn thật, ngày mai sư huynh sẽ tức giận bỏ về Côn Ngô.
Dù rất muốn giam huynh ấy trong Ma Cung ở đại vực thứ ba, nhưng hắn càng muốn có một ngày, sư huynh sẽ tình nguyện đến bên hắn, duy trì vẻ dịu dàng này lâu như vậy, chẳng phải là vì chờ đợi ngày đó hay sao?
Lâm Kỳ thầm nghĩ sau chuyến bí cảnh này, về Côn Ngô nhất định phải đoạn tuyệt với Ân Vấn Thủy, nếu không sớm muộn gì cũng bị dọa chết.
Y lạnh lùng nghiêm túc nói lời từ chối: \”Dù ta không thích con gái đi nữa thì cũng sẽ không thích con trai. Bây giờ ta không thích ngươi thì tương lai, quá khứ cũng sẽ không thích. Ngươi từ bỏ đi, đừng phí công vô ích nữa.\”
Nhưng lúc này tai y đỏ bừng, giọng nói cũng run lên vì giận, lời này không có chút lạnh lùng nghiêm túc nào như y muốn mà thậm chí còn khiến Ân Vấn Thủy có cảm giác…y sắp khóc.
Sắp khóc rồi…
Ân Vấn Thủy mỉm cười, khẽ nói: \”Huynh đang sợ gì?\”
Lâm Kỳ: Sợ ngươi phát điên chứ còn gì nữa, nếu không ông mày còn sợ cái gì!
Đường đường là một thằng đàn ông mà lại dọa y sợ đến mức cứ có cảm giác như sắp mất trinh vậy! Sư đệ đỉnh đấy!