Edit: Choze
Beta: Wine
Trời dần tối nhưng Lâm Kỳ vẫn không muốn quay về, cứ dạo quanh thành Vi Quang hết vòng này đến vòng khác, mãi đến khi trăng treo đỉnh trời, bầu trời hoàn toàn đen kịt, y mới trắng tay quay trở về.
Những ngày tháng ở Ma Vực quả thật là phí phạm thời gian, y không thể nâng cao tu vi, cũng không thể đọc được mấy cuốn sách hữu ích, nhưng cũng may cuối cùng kiếm ý của y cũng tăng thêm một tầng.
Lúc Lâm Kỳ trở lại khách điếm, các tu sĩ đều đã ngủ hoặc bắt đầu tu luyện, trên lầu mọi thứ đều yên tĩnh, không có tiếng người.
\”Xem ra mọi người đều đang dưỡng sức cho ngày mai rồi.\”
Lâm Kỳ thầm nghĩ.
Khi bước lên hành lang y mới phát hiện phòng của mình vẫn còn sáng đèn.
Chưa ngủ sao?
Trong đầu y thoáng qua hình dáng của người đó: ánh mắt dịu dàng, đôi mày hơi cụp xuống trông có phần rụt rè, là một người thật thà. Lâm Kỳ thầm cảm thấy may mắn vì không ở chung phòng với Nguyên Chu, nếu phải ở chung với người ồn ào như Nguyên Chu thì tối nay chắc chắn không chỉ là mất ngủ mà có khi y còn chẳng thể ở nổi trong phòng vài phút.
Có nên chào hỏi một tiếng không nhỉ?
Lâm Kỳ mang theo thắc mắc này đẩy cửa bước vào, dưới ngọn đèn nến, khi nhìn thấy người đang đứng cạnh cửa sổ, sắc mặt của Lâm Kỳ lập tức thay đổi.
Tu sĩ kia không có ở đó, thay vào đó là một người khác, người mà bây giờ y không muốn gặp nhất.
Ân Vấn Thủy mặc một bộ đồ trắng giản dị, mái tóc đen hơi ướt buông xuống trước ngực, đứng đó ung dung mà thanh nhã. Trong tay cầm một cuốn sách, hắn nghe thấy tiếng cửa mở thì ngẩng đầu lên, mỉm cười như thể đã đợi rất lâu: \”Sư huynh, huynh về rồi.\”
Lâm Kỳ:…
Y cố ép mình không tỏ ra sợ hãi nhưng không biết phải biểu hiện như thế nào, đành giữ khuôn mặt vô cảm mà hỏi: \”Sao ngươi lại ở đây?\”
Y tưởng mình không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong mắt Ân Vấn Thủy, vẻ mặt của y hoàn toàn là bối rối như chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, thậm chí đến chính bản thân y cũng không nhận ra rằng mình đang muốn né tránh.
Trốn gì chứ?
Sợ ta sẽ ăn huynh sao?
Mặc dù… đúng là rất muốn.
Đôi mắt hoa đào của Ân Vấn Thủy ánh lên một nụ cười xấu xa: \”Đây là đại vực thứ ba đó, sao ta lại không thể ở đây?\”
Ngón tay dài của hắn khép cuốn sách lại rồi bước về phía Lâm Kỳ.
Hắn càng đến gần, Lâm Kỳ càng cảm thấy áp lực.
Mẹ ơi!
\”Khoan đã, khoan đã,\” Lâm Kỳ cố giữ bình tĩnh ngồi xuống, \”Ngươi có muốn ngồi xuống trước không?\”
Ân Vấn Thủy nửa cười nửa không nhìn y nhưng rồi vẫn dừng bước ngồi xuống: \”Được, nghe huynh hết.\”
Hai người ngồi xuống hai bên của chiếc bàn, Lâm Kỳ chống thẳng lưng, cực kỳ ngượng ngùng.