Nhờ Nhật Hưng, mình vượt qua giai đoạn bế tắc khi mông lung trong chuyện chọn ngành nghề. Nhờ Nhật Hưng, mình không còn tiêu cực và thiếu tự tin nữa. Nhờ Nhật Hưng, mình học được cách trở nên biết ơn và nhìn đời lạc quan hơn. Ấy thế mà, đến khi cậu ấy gặp chuyện, mình lại không thể nào giúp cậu ấy.
Lần đầu tiên, mình được trải nghiệm quãng thời gian mà cả đời này mình cũng không muốn quay lại. Đó là khi bạn vừa gặp thất bại trong chuyện học tập với kết quả sa sút đến mức khiến bạn bất lực, chuyện đó chưa giải quyết xong đã phải đối mặt với tình yêu tan vỡ theo mây gió, người vừa nói lời thương bạn hôm trước đã quyết liệt bỏ rơi bạn vào ngày hôm sau.
Lời nói của Nhật Hưng làm mình không thể nào tập trung được, cứ lâu lâu lại suy nghĩ về cậu ấy. Đến hôm sinh nhật mình, Nhật Hưng cũng không trả lời tin nhắn. Vì đã nói với bố mẹ từ trước, tối hôm sinh nhật, mình sẽ đi chơi, nên bố mẹ và hai đứa em của mình đều đi ăn từ sớm.
Năm nay, mình 18 tuổi rồi, càng ngày càng đến tuổi trưởng thành, lại càng nhiều muộn phiền không kể xiết nổi. Mình không muốn một ngày đáng nhớ như thế lại trôi qua đầy đáng tiếc, vậy nên mình vẫn mặc một bộ váy xinh xắn và đi mua một chiếc bánh kem nhỏ. Mặc dù suy nghĩ tích cực là thế, nhưng khi đụng phải thằng cha nhuộm quả tóc đỏ, lái con xe wave vượt ẩu, kéo theo mình té ngã giữa lề đường thì mình không ngăn cảm giác tủi thân lại được.
Chiếc bánh kem nhỏ nhắn được trang trí bằng mấy miếng dâu tây đã không còn rõ hình dạng, nhưng ít ra chưa đến mức rơi xuống cái cống gần đó, mình vất vả đứng dậy, vậy mà vết thương ở chân lại rách toạc ra, đau đến phát khóc.
Nhật Hưng đâu mất tiêu rồi? Mình đang đau đến mức này cơ mà…
Mình gục đầu ngồi ngay lề đường, thật may đường về đêm ở chỗ này vắng tanh, nên có khóc lóc đã đời, cũng không ai quan tâm.
Hồi nhỏ, bản thân mình từng ao ước khi tròn 18 tuổi, tiệc sinh nhật sẽ được trang trí như cung điện của công chúa Disney, mình sẽ mặc một chiếc đầm xòe và được gặp chàng hoàng tử của đời mình. Chỉ có điều, thật không ngờ là cuộc sống vả cho mình những bạt tay đau đến nghẹt thở, mình khóc tu tu thành tiếng, cơn nấc nghẹn ngào, câu được câu không vang lên giữa trời đêm.
Ơ thế mà trong cơn khóc đau xé ruột gan đó, mình thấy Nhật Hưng đó các cậu? Cậu ấy ăn mặc chỉnh tề, vẫn là cái áo sơ mi mình căn dặn cậu ấy phải mặc trong sinh nhật của mình, để trông giống chàng hoàng tử.
À thế đây là cảnh hoàng tử đeo giày pha lê vào chân của Lọ Lem hả? Chỉ khác là cậu ấy bồng mình lên, vẫn như hôm chia tay, xử lí tỉ mỉ vết thương cho mình.
Mình im bặt, nước mắt vẫn còn giàn giụa trên mi mắt và gò má. Nhật Hưng bỗng trầm giọng nói:
– Nhớ sống tốt, đừng để bản thân bị thương nữa. Cũng đừng hay khóc một mình. Nhớ giữ gìn sức khỏe!
Cậu ấy ngập ngừng một lúc trước vẻ mặt ngơ ngác, khó hiểu của mình, mãi mới tiếp lời:
– Trước kia, tao thật lòng thích mày. Nhưng mà bây giờ tao cảm thấy tình cảm ấy dần dần không còn nữa. Tao không tìm được cảm giác bình yên, hạnh phúc khi ở bên mày. Tao không muốn dày vò bản thân, cũng không muốn dày vò mày, nên là chúng ta chia tay nhé!