Edit beta: Bánh
Phòng giáo viên, thầy Vương chủ nhiệm lớp cầm bảng điểm, chậm rãi xem.
Hầu Phác ngồi ở phía đối diện, bưng một tách trà nóng, \”Nghe nói hình như dạo này Lục Hành đang yêu đương.\”
Thầy Vương nhìn hắn một cái, không nói gì.
\”Có phải thành tích của em ấy sụt giảm rồi không?\” Hầu Phác buông chén trà, nhìn vào bảng điểm trong tay thầy Vương.
\”Giảm xuống…… một chút.\”
Thầy Vương để bảng điểm xuống trên bàn, hỏi, \”Em ấy yêu đương với ai vậy?\”
Lục Hành lúc đi học rất có chừng mực, không bao giờ thấy được anh gần gũi với bất cứ Omega nào, ngay cả đối với bạn học bình thường, anh cũng luôn giữ khoảng cách.
\”Còn ai vào đây nữa, chính là học sinh mới của lớp cậu đấy, Dương Niệm Thù.\” Hầu Phác cầm bảng điểm, cười, \”Lúc Dương Niệm Thù vừa mới chuyển tới, Lục Hành luôn ăn hiếp em ấy, tôi có thấy vài lần, phải gọi điện cho cả Tú Cầm.\”
Thầy Vương ngẩng đầu, có hơi khó hiểu.
\”Lão Vương, lúc chúng ta còn trẻ không phải cũng như vậy sao, thích ai thì cứ đi ăn hiếp người đó. Dương Niệm Thù lại xinh đẹp như vậy, Lục Hành không thích mới lạ.\” Hầu Phác nhướng mày, \”Lần trước chính mắt tôi nhìn thấy Lục Hành nắm tay Dương Niệm Thù bỏ chạy trong rừng cây của trường mình.\”
\”Ồ, lúc trước cậu cũng thích ăn hiếp Tú Cầm nhỉ.\” Thầy Vương nhướng mày, cười.
Hầu Phác làm bộ không hiểu, cầm bảng điểm xem một chút.
Chậc một tiếng, \”Nhìn xem, từ đứng đầu toàn khối giờ lại xuống đứng thứ hai. Yêu đương đúng là rất ảnh hưởng đến chuyện học hành!\”
Thầy Vương cười cười, chỉ vào bảng điểm, \”Cậu nhìn xem, ai đứng hạng nhất?\”
Hầu Phác \”Ồ\” lên một tiếng, lúc này mới nhìn thấy người đứng đầu là Dương Niệm Thù.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy một tia bất đắc dĩ từ trong ánh mắt của người còn lại.
Thành tích của Lục Hành đúng là có giảm xuống, nhưng vẫn đảm bảo luôn trên hạng ba vài chục điểm.
Mấy đề thi thuộc hàng khó nhất thì lại luôn làm đúng, bài thi vốn dĩ có thể được max điểm thì lại hay sai mấy lỗi vặt ở những câu hỏi không quan trọng không ảnh hưởng gì đến toàn bài.
Không biết là vô tình hay cố ý.
Tóm lại vẫn làm người khác khó hiểu.
Hầu Phác để bảng điểm lên trên bàn, đẩy về phía thầy Vương, vô cùng nghiêm túc, \”Trạng thái này của em ấy đúng là không tốt lắm, cậu làm chủ nhiệm lớp, đến khuyên nhủ em ấy vài câu đi.\”
\”Lão Hầu, cậu đi nói thì tốt hơn đó.\” Thầy Vương cười cười, \”Tôi đây cũng có bao giờ được hạng nhì toàn khối đâu, tôi không đi.\”
Hầu Phác cười ngượng, \”Tôi cũng vậy, ha ha, thôi cứ quan sát trước đi đã.\”
Giờ ăn cơm buổi trưa, Hầu Phác ngồi ở trong góc căn tin, nhìn chằm chằm về phía bàn của Lục Hành cùng Dương Niệm Thù.