Edit beta: Bánh (Pie)
Dương Niệm Thù bị sặc đến nỗi ho mạnh, Đường Giản vuốt lưng giúp cậu.
Dương Niệm Thù lấy lại tinh thần, mắt chữ A mồm chữ O cộng thêm một dấu chấm than: \”Không tin!\”
Người ta nói tốt khoe xấu che, đây là chuyện quái quỷ gì, hơn nữa đây là bí mật của chị dâu Trương Nghệ Hiên, chứ không phải bí mật của hắn.
Hội trưởng Trương Nghệ Hiên từ từ kể: \”Có một khoảng thời gian, mẹ của tớ nói tớ là đứa được nhặt từ bãi rác về, không giống anh tớ tí nào.\” Trương Nghệ Hiên vén tóc.
\”Lúc đó mẹ tớ đang bước vào thời kì mãn kinh, ngày nào cũng nói đi nói lại, khiến tớ phiền chết đi được. Tớ thấy khoa học kỹ thuật thời nay phát triển như vậy, thế thì đi làm xét nghiệm ADN là được chứ gì, khỏi phải lải nhải nữa. Cầm giấy xét nghiệm về quăng vào mặt đối phương thì càng có sức thuyết phục không phải sao?! Các cậu nói có đúng không?\”
Dương Niệm Thù ngây ngốc gật đầu.
\”Sau đó tớ liên hệ với bên làm giám định, bên đó còn offer giảm giá 20% nữa nha. Lúc đó tớ cũng hơi chập mạch một tí, sợ sau này mẹ tớ cũng nói với cháu rằng nó là được nhặt ở bên ngoài về, khiến nó bị ám ảnh tâm lý thì toi, thế nên tớ cũng lén nhổ vài sợi tóc của nó, đưa đi xét nghiệm luôn.\”
\”Cháu trai tớ vừa cứng đầu vừa bướng bỉnh, tớ sợ mẹ tớ sẽ nói là nó được nhặt về từ hố xí hay là từ thùng rác.\”
\”Khi có kết quả rồi, phát hiện tớ là con ruột, còn thằng nhóc kia thì không.\”
Trương Nghệ Hiên thở dài, bưng chén trà uống một ngụm.
\”Tới bây giờ mẹ vẫn cứ kêu tớ là con rơi con rớt, tớ cũng không dám quăng tờ xét nghiệm ADN đó lên mặt bà…..\”
Dương Niệm Thù há hốc.
Chi tiết quá mức chân thật, làm người ta không tin nổi.
\”Sao, không tin nổi à?\” Đường Giản dùng khuỷu tay đụng Dương Niệm Thù.
Dương Niệm Thù khép miệng, cúi đầu trầm tư.
\”Cậu cũng biết chị dâu của cậu ta đấy.\” Đường Giản nói.
Dương Niệm Thù ngước mắt: \”??\”
\”Miss Trương đó.\”
Dương Niệm Thù: \”……\”
Biết nhiều như vậy, có khi nào bị diệt khẩu không ta?
Cậu cũng đúng là chập mạch rồi mới tham gia cái hội này.
Bởi vì bí mật của Trương Nghệ Hiên quá chấn động, là ở một đẳng cấp khác rồi, chuyện thầm kín của những người kia bỗng hóa tầm thường.
Nào là ai yêu thầm tôi, ai bị ai đánh dấu, pheromone của ai có mùi trứng thối, hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Đến phiên Dương Niệm Thù, Dương Niệm Thù hắng giọng, mặt mang bi thương mà nói, \”Tớ là con nuôi.\”
\”Cái này không phải bí mật.\” Đường Giản nói, \”Lưu Trinh Vân lớp số tám nói cậu là em song sinh của cậu ta, vừa nhận về, cậu còn nhắn với tụi tôi là kêu sầu riêng tô cho cậu.\”