Edit beta: Bánh (Pie)
Dương Niệm Thù cũng không nhịn được, phì cười, một tay túm quần, tay kia chìa ra, \”Đưa đây cho tôi.\”
\”Sao lại không dùng thắt lưng?\” Lục Hành kéo kéo sợi dây.
Đây là lần đầu tiên anh thấy có người dùng sợi dây để cột quần, vô cùng tò mò.
\”Nghèo, mua không nổi.\”
Ở quê có thắt lưng, Dương Niệm Thù không đem lên, giờ phải mua thêm nữa, cậu thấy tiếc tiền.
\”Nè, đừng có làm đứt, tôi chỉ có mỗi sợi dây đó thôi.\”
Dương Niệm Thù vừa dứt lời, dây thừng trong tay Lục Hành \”Phạch\” mà một tiếng, đứt làm đôi.
\”Bà già anh chứ……\”
Anh ngứa tay có đúng không?
Dương Niệm Thù đang muốn chửi hai câu, bỗng nhiên tiếng của Hầu Phác vang lên, \”Hai em không đi học mà ở chỗ này làm cái gì?!\”
Hầu Phác vừa đi tới thì đã thấy Lục Hành và Dương Niệm Thù.
Dương Niệm Thù đang mặc đồng phục của Thất Trung, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra được.
Hắn có ấn tượng rất mạnh đối với học sinh mới có vẻ ngoài đẹp mắt này, huống hồ gì còn mới gặp nhau sáng hôm qua.
\”Lục Hành, sao lại thế này? Em cầm dây thừng làm gì?\” Hầu Phác đi tới, giọng điệu thật ôn hòa.
\”Em sơ ý làm đứt dây quần của cậu ta.\” Lục Hành nói, cuộn hai sợi dây vừa đứt lại.
\”Em đưa dây quần cho Lục Hành làm gì?!\” Hầu Phác quay đầu chất vấn Dương Niệm Thù, giọng điệu thay đổi rõ rệt.
Dương Niệm Thù trợn trắng mắt, còn có đạo lý hay không, đây là vấn đề nên hỏi sao?
Sao lại không hỏi lý do Lục Hành lại cầm dây lưng quần của tôi?
Xem ra giáo viên trong cái trường này ít nhiều gì cũng có chút thiên vị Lục Hành.
Cũng đúng thôi, Lục Hành học giỏi, lại đẹp trai, gia đình có quyền có thế, còn quyên góp cho trường, không thiên vị anh ta, chẳng lẽ lại đi thiên vị cái đứa thiểu năng trí tuệ đến từ vùng núi thấp hèn chỉ đến đây dự thính như cậu?
\”Anh ta rút dây lưng quần của em.\” Dương Niệm Thù chớp mắt, nước mắt lại trào ra, \”Quần của em xém chút nữa là tuột xuống luôn rồi. Anh ta… anh ta còn muốn nhốt em trong nhà kho!\”
Dương Niệm Thù thút thít, đôi tay ôm lưng quần kéo lên trên, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó thành một cục.
——–
Phòng giáo vụ.
Dương Niệm Thù khập khiễng đi vào, Lục Hành đi theo sau cầm cặp sách giúp cậu.
Hạ Vũ Manh cũng bị gọi tới.
Hạ Vũ Manh vừa vào văn phòng, liền nhìn thấy Dương Niệm Thù ngồi trên băng ghế, cầm ly nước ấm, nghiễm nhiên chính là một bị hại hàng thật giá thật.
\”Lục Hành, hai người đánh nhau rồi hả? Cậu ta cũng què rồi……\”
Hầu Phác làm giám thị đã hơn hai mươi năm, tất nhiên sẽ không nghe lời nói đến từ một phía.