[Full] [Đam Mỹ] [Abo] Tin Tức Tố Bị Giáo Thảo Chiếm Lĩnh – Chương 15: Tôi không nên gọi cậu là kẻ lừa đảo – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full] [Đam Mỹ] [Abo] Tin Tức Tố Bị Giáo Thảo Chiếm Lĩnh - Chương 15: Tôi không nên gọi cậu là kẻ lừa đảo

Edit beta: Bánh (Pie)

\”Hành ca, anh đến bệnh viện làm gì?\” Dương Niệm Thù rót nước vào một ly giấy, đưa qua.

\”Đi ngang qua. Anh họ của tôi là chuyên gia ở đây.\” Lục Hành uống một ngụm nước, hỏi, \”Mẹ của cậu…… là từ khi nào?\”

\”Chính là ngày mà các anh xuống núi, em vừa về đến nhà thì phát hiện mẹ té xỉu nằm trên mặt đất.\” Dương Niệm Thù chép môi, để lộ ra một nụ cười mạnh mẽ, \”May là các anh đi sớm, em về nhà cũng vừa kịp lúc.\”

\”Thế ư?\” Lắc lắc cốc giấy trên tay, Lục Hành trầm mặc vài giây, \”Xin lỗi, tôi không nên gọi cậu là kẻ lừa đảo.\”

\”Em mới là người nên nói tiếng cảm ơn anh mới đúng.\” Dương Niệm Thù ngượng ngùng gãi gãi đầu, \”Nếu không nhờ anh cho tiền, tiền phí cấp cứu cho mẹ em không biết kiếm ở đâu ra nữa.\”

\”Ừm. Dì ra sao rồi?\” Lục Hành hỏi.

\”Cũng đỡ rồi, đã vượt qua thời kì nguy hiểm .\” Dương Niệm Thù cười, \”Bác sĩ nói, không chừng ngày mai, à, không, tối nay là mẹ em có thể tỉnh lại rồi.\”

\”Thật sao? Thế chúc mừng cậu.\” Lục Hành thở dài, chúc mừng một câu.

\”Cảm ơn anh.\” Dương Niệm Thù nói lời cảm tạ.

Hai người trầm mặc mấy giây, Lục Hành nói, \”Chuyện đó, có cần giúp đỡ không? Tiền tôi……\”

\”Không cần đâu.\” Dương Niệm Thù ngắt lời anh, \”Thật sự cảm ơn anh, tiền hôm trước còn thiếu em nhất định sẽ cố gắng trả.\”

Lục Hành dám chắc, bác sĩ chủ trị đã thông báo kĩ về tình hình của Dương Thụ, Dương Niệm Thù chỉ là không muốn nói nhiều.

Chính là, vốn dĩ bọn họ cũng không thân, biết nhau còn chưa quá một tuần.

Nhiều nhất cũng chính là quan hệ bạn học bình thường, nói rõ hơn chính là, anh là chủ nợ của Dương Niệm Thù.

\”Dì tỉnh rồi thì cậu sẽ về quê sao?\” Lục Hành hỏi.

\”Ừm, về nhà.\” Dương Niệm Thù cười đáp, \”Mức sống ở thành phố cao quá, em không trang trải nổi.\”

\”Về rồi vẫn sẽ còn đi học chứ?\” Lục Hành lại hỏi.

\”Tất nhiên rồi.\” Dương Niệm Thù dùng khuỷu tay huých Lục Hành, \”Em nào đâu phải thiếu niên thất học đâu.\”

\”Lúc đấy cậu không nói rõ.\” Lục Hành tiếp lời, \”Vì sao lại không giải thích?\”

\”Lười thôi.\” Dương Niệm Thù nói, \”Em ăn nói vụng về, sợ lòi ra đuôi chuột. Khó khăn lắm mới gặp được một đám dê béo, lại là đi leo núi lần đầu, nếu các anh biết em là Omega lại đòi hủy kèo thì làm sao đây?\”

\”Sao có thể không cần cậu chứ.\” Lục Hành cười, \”Lục Hành tôi một khi đã chọn rồi, thì chắc chắn sẽ không đổi ý.\”

Nói xong, cảm thấy có gì đó sai sai, \”Cậu vừa nói gì? Ai là dê béo?\”

\”He he.\” Dương Niệm Thù tinh nghịch, \”Một chuyến đi hai ngày một đêm nhiều nhất là ba đến năm trăm, anh bỏ ra tận hai ngàn, anh không béo thì ai béo?\”

Lục Hành vốn khó tính, mấy người hướng dẫn viên du lịch khác anh đều không ưng ý, cố tình nâng tiền thù lao lên, muốn tuyển được một người khiến mình cảm thấy hài lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.